
Hôm nay ghé thăm tòa soạn TBKTSG, có lẽ là lần cuối, được anh NVP chụp cho tấm chân dung . Ngồi nói chuyện với mọi người tôi thuật lại lời của ông cụ nhà tôi tối qua "thật vớ vẩn, mỗi tờ báo phục vụ một đối tượng độc giả khác nhau, tại sao lại đóng cửa?"
Tại sao lại đóng cửa? Các anh chị ở tòa soạn cũng không biết, chúng ta không biết, càng không ai được hỏi ý kiến. Tôi không tin nhu cầu cho một tờ báo nghiêm túc chuyên về kinh tế không còn, tôi cũng không tin business model của tờ báo không còn khả thi, họ không lấy một đồng từ ngân sách. Trong khi đó thương hiệu và uy tín của TBKTSG là điều không dễ gì có được.
Cái thương hiệu và uy tín đó không chỉ để cho tờ báo sống được hơn 30 năm qua, nó là một knowledge repository cho giới doanh nghiệp và giới trí thức, không chỉ của thành phố. Đừng nghĩ giờ không còn ai đọc báo nữa, vẫn còn đấy, nhất là với những bài báo tốt trên những tờ báo tốt. Đóng cửa TBKTSG (và các tờ báo khác) là một chính sách sai lầm, đi ngược lại nguyện vọng của bạn đọc và của đội ngũ những người làm báo đã rất tâm huyết xây dựng thương hiệu này.
Rất ít khi hai bố con tôi có cùng quan điểm nhưng lần này ông đồng ý với tôi. Chỉ mỗi tội nhìn bức ảnh ông phán sao trông già thế, ông quên thằng con ông U60 rồi.
-GIANG LÊ