
Man City đã chính thức xác nhận Pep Guardiola sẽ rời ghế HLV sau mùa giải này.
Pep là một HLV vĩ đại. Không chỉ vì những danh hiệu, mà vì ông đã thay đổi cách bóng đá được vận hành trên sân cỏ, và khiến cả một thế hệ HLV phía sau phải ngước nhìn, học hỏi.
Ở phương diện ảnh hưởng chiến thuật, rất ít người có thể ngồi chung bàn với Pep. Có lẽ chỉ còn Arrigo Sacchi, Johan Cruyff và Rinus Michels.
Nhưng Pep vẫn đứng ở vị trí đặc biệt nhất, dù chính ông là học trò của Cruyff.
Sacchi tạo ra cuộc cách mạng ở Milan, nhưng thứ bóng đá ấy khiến người ta ngưỡng mộ nhiều hơn là có thể học theo. Ngay cả khi mang pressing rực lửa sang tuyển Ý, Sacchi cũng phải dung hòa với chất phòng ngự truyền thống kiểu Ý.
Cruyff tạo ảnh hưởng cực lớn ở Ajax và Barcelona, nhưng hệ tư tưởng ấy khó lan rộng hơn.
Michels thì tạo ra Cruyff.
Còn Pep tạo ra cả một thế hệ.
Ông có học trò ở Tây Ban Nha, Đức, Anh, thậm chí cả Ý — nơi ông chưa từng dẫn dắt. Học trò của Pep không chỉ là trợ lý hay các cầu thủ sau này trở thành HLV, mà còn là những người đứng từ xa quan sát rồi học theo cách vận hành bóng đá của ông.
Điều đáng sợ nhất ở Pep là triết lý của ông không chỉ dành cho các CLB siêu giàu. Ngay cả những đội bóng nhỏ, thậm chí ở hạng dưới, cũng có thể học cách vận hành chiến thuật của Pep.
Pep thành công ngay từ ngày đầu tiên, nhưng luôn bị nghi ngờ rằng ông chỉ hợp với Barcelona.
Rồi ông lần lượt xóa bỏ mọi nghi ngờ ấy.
Ở Đức.
Và đặc biệt là ở Anh.
Pep không chỉ đặt nền móng cho thời kỳ vàng son của bóng đá Tây Ban Nha, mà còn chứng minh rằng người Đức không nhất thiết phải chơi “bóng đá điền kinh” để chiến thắng.
Nhưng điều điên rồ nhất là cách ông thay đổi bóng đá Anh.
Giờ đây, hơn nửa các CLB Premier League đều ít nhiều chịu ảnh hưởng từ Pep. Một nền bóng đá từng nổi tiếng vì tốc độ, sức mạnh và bóng dài giờ lại biết kiểm soát, pressing, build-up và chơi bóng bằng tư duy.
Pep khiến người Anh… biết chơi bóng.
Sự sáng tạo chiến thuật của ông gần như không có giới hạn. Và cũng chính Pep đã biến rất nhiều cầu thủ vô danh thành những ngôi sao hàng đầu.
Còn bảng thành tích của Pep thì khỏi phải bàn. Nếu xét hiệu suất danh hiệu trên số mùa cầm quân, có lẽ ông là số 1 lịch sử.
Nhưng Pep cũng đủ tỉnh táo để hiểu rằng: núi cao vẫn còn có núi cao hơn.
Không phải ở vai trò HLV.
Mà ở những vị trí khác.
Là Lionel Messi trên sân cỏ.
Và Florentino Pérez trên ghế lãnh đạo Real Madrid, đặc biệt ở Champions League.
Nên khi chứng kiến một đội bóng bóp nghẹt Real ở C1 như chơi với trẻ con, có lẽ Pep hiểu thời đại của mình đã dần đi qua.
Có lẽ nên rút lui từ năm ngoái.
Để rồi năm nay, khi đội bóng ấy vô địch Ngoại hạng Anh và đứng trước khả năng vô địch luôn Champions League… thì càng không thể gồng thêm được nữa.
Một thời đại khép lại, vậy thôi.
#
PHAM AN BIEN