12 Jul 2026

Mới đi du lịch biển ở khu vực Komodo - Indonesia về thì VN mình có vụ tai nạn lật tàu ở Phú Quốc thương vong khá lớn 😨, lúc ở Indo khi lặn tìm cá đuối với rùa biển ở video thì ở vùng nước sóng cũng rất lớn, đặc biệt là dòng hải lưu nó chảy bên dưới rất siết nhưng mình và các du khách vẫn cảm thấy rất thoải mái và an toan bởi các lý do: 1 - Đầu tiên muốn an toàn khi đi chơi biển đặc biệt các tour có đi dùng thuyền ra biển để lặn ngắm san hô hay di chuyển nhiều giữa các đảo thì kĩ năng bơi là rất cần thiết. Nếu biết bơi sẽ có thể tự tin bình tĩnh xử lý tình huống nếu gặp sự cố. Nếu ko biết bơi thì nên hạn chế tham gia các tour có sử dụng tàu thuyền nhỏ (đặc biệt là cano). Nếu tham gia các hoạt động ngoài biển thì phải đc trang bị trên người thiết bị bơi hoặc phao nếu ko biết bơi. 2 - Các thuyền cano ko đi đơn lẻ mà thành từng cụm 2-3 thuyền trở lên nên nếu lỡ có vấn đề ở thuyền này thì thuyền kia có thể hỗ trợ kịp thời. Các thuyền nên di chuyển đi theo thành cụm ít nhất 2 thuyển trở lên chứ ko nên đi đơn lẻ. 3 - Các thuyền lúc mình đi mặc dù là cano rất nhỏ có nguy cơ lật khi gặp sóng lớn nhưng nếu có áo phao hoặc có kĩ năng bơi thì rủi ro đuối nước cũng hạn chế đi nhiều so với các thuyền có mái che hoặc ko gian kín, khi lật thuyền ở những thuyền có ít ko gian thoáng dù biết bơi hay áo phao cũng rất khó để thoát ra khỏi thuyền. Mình thấy thuyền cano lật ở PQ vừa rồi hình như là loại có khung vòm mái che và cửa sổ thì phải. 4. Đừng bao giờ coi thường việc mặc áo phao khi di chuyển, dù là quãng đường rất ngắn. Nếu cảm thấy sóng lớn hoặc gió lớn mà sắp phải lên thuyền để di chuyển hay đi tour nào trong khi kĩ năng bơi của bản thân ko tự tin thì tốt nhất đừng lên thuyền, nhiều khi người tổ chức vận hành thuyền họ làm nghề biển họ thấy bình thường và tự tin thái quá do thói quen nghề nghiệp khiến việc đánh giá tình hình rủi ro ko đc chính xác, bản thân mình nên là người chủ động yêu cầu họ quay về hoặc từ chối tham gia. Ko chơi lần này thì chơi lần khác chứ đây là game 1 mạng chứ ko đùa đâu. Ps: VN mình sông nước, biển cả nhiều nên quan trọng nhất vẫn là HÃY BIẾT BƠI ! HÃY TẬP BƠI! HÃY THẠO BƠI để giảm thiểu rủi ro tối đa!


Mới đi du lịch biển ở khu vực Komodo - Indonesia về thì VN mình có vụ tai nạn lật tàu ở Phú Quốc thương vong khá lớn 😨, lúc ở Indo khi lặn tìm cá đuối với rùa biển ở video thì ở vùng nước sóng cũng rất lớn, đặc biệt là dòng hải lưu nó chảy bên dưới rất siết nhưng mình và các du khách vẫn cảm thấy rất thoải mái và an toan bởi các lý do: 1 - Đầu tiên muốn an toàn khi đi chơi biển đặc biệt các tour có đi dùng thuyền ra biển để lặn ngắm san hô hay di chuyển nhiều giữa các đảo thì kĩ năng bơi là rất cần thiết. Nếu biết bơi sẽ có thể tự tin bình tĩnh xử lý tình huống nếu gặp sự cố. Nếu ko biết bơi thì nên hạn chế tham gia các tour có sử dụng tàu thuyền nhỏ (đặc biệt là cano). Nếu tham gia các hoạt động ngoài biển thì phải đc trang bị trên người thiết bị bơi hoặc phao nếu ko biết bơi. 2 - Các thuyền cano ko đi đơn lẻ mà thành từng cụm 2-3 thuyền trở lên nên nếu lỡ có vấn đề ở thuyền này thì thuyền kia có thể hỗ trợ kịp thời. Các thuyền nên di chuyển đi theo thành cụm ít nhất 2 thuyển trở lên chứ ko nên đi đơn lẻ. 3 - Các thuyền lúc mình đi mặc dù là cano rất nhỏ có nguy cơ lật khi gặp sóng lớn nhưng nếu có áo phao hoặc có kĩ năng bơi thì rủi ro đuối nước cũng hạn chế đi nhiều so với các thuyền có mái che hoặc ko gian kín, khi lật thuyền ở những thuyền có ít ko gian thoáng dù biết bơi hay áo phao cũng rất khó để thoát ra khỏi thuyền. Mình thấy thuyền cano lật ở PQ vừa rồi hình như là loại có khung vòm mái che và cửa sổ thì phải. 4. Đừng bao giờ coi thường việc mặc áo phao khi di chuyển, dù là quãng đường rất ngắn. Nếu cảm thấy sóng lớn hoặc gió lớn mà sắp phải lên thuyền để di chuyển hay đi tour nào trong khi kĩ năng bơi của bản thân ko tự tin thì tốt nhất đừng lên thuyền, nhiều khi người tổ chức vận hành thuyền họ làm nghề biển họ thấy bình thường và tự tin thái quá do thói quen nghề nghiệp khiến việc đánh giá tình hình rủi ro ko đc chính xác, bản thân mình nên là người chủ động yêu cầu họ quay về hoặc từ chối tham gia. Ko chơi lần này thì chơi lần khác chứ đây là game 1 mạng chứ ko đùa đâu. Ps: VN mình sông nước, biển cả nhiều nên quan trọng nhất vẫn là HÃY BIẾT BƠI ! HÃY TẬP BƠI! HÃY THẠO BƠI để giảm thiểu rủi ro tối đa!

♔ ♔ ... Mới đi du lịch biển ở khu vực Komodo - Indonesia về thì VN mình có vụ tai nạn lật tàu ở Phú Quốc thương vong khá lớn 😨, lúc ở Indo khi lặn tìm cá đuối với rùa biển ở video thì ở vùng nước sóng cũng rất lớn, đặc biệt là dòng hải lưu nó chảy bên dưới rất siết nhưng mình và các du khách vẫn cảm thấy rất thoải mái và an toan bởi các lý do: 1 - Đầu tiên muốn an toàn khi đi chơi biển đặc biệt các tour có đi dùng thuyền ra biển để lặn ngắm san hô hay di chuyển nhiều giữa các đảo thì kĩ năng bơi là rất cần thiết. Nếu biết bơi sẽ có thể tự tin bình tĩnh xử lý tình huống nếu gặp sự cố. Nếu ko biết bơi thì nên hạn chế tham gia các tour có sử dụng tàu thuyền nhỏ (đặc biệt là cano). Nếu tham gia các hoạt động ngoài biển thì phải đc trang bị trên người thiết bị bơi hoặc phao nếu ko biết bơi. 2 - Các thuyền cano ko đi đơn lẻ mà thành từng cụm 2-3 thuyền trở lên nên nếu lỡ có vấn đề ở thuyền này thì thuyền kia có thể hỗ trợ kịp thời. Các thuyền nên di chuyển đi theo thành cụm ít nhất 2 thuyển trở lên chứ ko nên đi đơn lẻ. 3 - Các thuyền lúc mình đi mặc dù là cano rất nhỏ có nguy cơ lật khi gặp sóng lớn nhưng nếu có áo phao hoặc có kĩ năng bơi thì rủi ro đuối nước cũng hạn chế đi nhiều so với các thuyền có mái che hoặc ko gian kín, khi lật thuyền ở những thuyền có ít ko gian thoáng dù biết bơi hay áo phao cũng rất khó để thoát ra khỏi thuyền. Mình thấy thuyền cano lật ở PQ vừa rồi hình như là loại có khung vòm mái che và cửa sổ thì phải. 4. Đừng bao giờ coi thường việc mặc áo phao khi di chuyển, dù là quãng đường rất ngắn. Nếu cảm thấy sóng lớn hoặc gió lớn mà sắp phải lên thuyền để di chuyển hay đi tour nào trong khi kĩ năng bơi của bản thân ko tự tin thì tốt nhất đừng lên thuyền, nhiều khi người tổ chức vận hành thuyền họ làm nghề biển họ thấy bình thường và tự tin thái quá do thói quen nghề nghiệp khiến việc đánh giá tình hình rủi ro ko đc chính xác, bản thân mình nên là người chủ động yêu cầu họ quay về hoặc từ chối tham gia. Ko chơi lần này thì chơi lần khác chứ đây là game 1 mạng chứ ko đùa đâu. Ps: VN mình sông nước, biển cả nhiều nên quan trọng nhất vẫn là HÃY BIẾT BƠI ! HÃY TẬP BƠI! HÃY THẠO BƠI để giảm thiểu rủi ro tối đa!


♔ ♔ ... Mới đi du lịch biển ở khu vực Komodo - Indonesia về thì VN mình có vụ tai nạn lật tàu ở Phú Quốc thương vong khá lớn 😨, lúc ở Indo khi lặn tìm cá đuối với rùa biển ở video thì ở vùng nước sóng cũng rất lớn, đặc biệt là dòng hải lưu nó chảy bên dưới rất siết nhưng mình và các du khách vẫn cảm thấy rất thoải mái và an toan bởi các lý do: 1 - Đầu tiên muốn an toàn khi đi chơi biển đặc biệt các tour có đi dùng thuyền ra biển để lặn ngắm san hô hay di chuyển nhiều giữa các đảo thì kĩ năng bơi là rất cần thiết. Nếu biết bơi sẽ có thể tự tin bình tĩnh xử lý tình huống nếu gặp sự cố. Nếu ko biết bơi thì nên hạn chế tham gia các tour có sử dụng tàu thuyền nhỏ (đặc biệt là cano). Nếu tham gia các hoạt động ngoài biển thì phải đc trang bị trên người thiết bị bơi hoặc phao nếu ko biết bơi. 2 - Các thuyền cano ko đi đơn lẻ mà thành từng cụm 2-3 thuyền trở lên nên nếu lỡ có vấn đề ở thuyền này thì thuyền kia có thể hỗ trợ kịp thời. Các thuyền nên di chuyển đi theo thành cụm ít nhất 2 thuyển trở lên chứ ko nên đi đơn lẻ. 3 - Các thuyền lúc mình đi mặc dù là cano rất nhỏ có nguy cơ lật khi gặp sóng lớn nhưng nếu có áo phao hoặc có kĩ năng bơi thì rủi ro đuối nước cũng hạn chế đi nhiều so với các thuyền có mái che hoặc ko gian kín, khi lật thuyền ở những thuyền có ít ko gian thoáng dù biết bơi hay áo phao cũng rất khó để thoát ra khỏi thuyền. Mình thấy thuyền cano lật ở PQ vừa rồi hình như là loại có khung vòm mái che và cửa sổ thì phải. 4. Đừng bao giờ coi thường việc mặc áo phao khi di chuyển, dù là quãng đường rất ngắn. Nếu cảm thấy sóng lớn hoặc gió lớn mà sắp phải lên thuyền để di chuyển hay đi tour nào trong khi kĩ năng bơi của bản thân ko tự tin thì tốt nhất đừng lên thuyền, nhiều khi người tổ chức vận hành thuyền họ làm nghề biển họ thấy bình thường và tự tin thái quá do thói quen nghề nghiệp khiến việc đánh giá tình hình rủi ro ko đc chính xác, bản thân mình nên là người chủ động yêu cầu họ quay về hoặc từ chối tham gia. Ko chơi lần này thì chơi lần khác chứ đây là game 1 mạng chứ ko đùa đâu. Ps: VN mình sông nước, biển cả nhiều nên quan trọng nhất vẫn là HÃY BIẾT BƠI ! HÃY TẬP BƠI! HÃY THẠO BƠI để giảm thiểu rủi ro tối đa!

♔ ♔ ... --- 5. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc: Sự xuất hiện của một quyền lực mới Bài viết của Phạm Hưng Ngọc có lẽ gây tranh cãi nhất. Ông gần như mô tả Phan Trung Can như một hiện tượng chính trị. Điều đáng chú ý là ông không nói về nhà nước. Ông nói về một cá nhân. Điều này cho thấy nỗi lo của ông nằm ở chỗ khác. Trong mô hình truyền thống: Nhà nước tạo nghị trình. Báo chí truyền tải. Dư luận phản hồi. Nhưng mạng xã hội đang đảo ngược thứ tự đó. Ngày nay: Một cá nhân tạo nghị trình. Dư luận khuếch đại. Báo chí phản ứng. Cơ quan quản lý phải trả lời. Đó là mô hình hoàn toàn mới. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc là: > Quyền lực đang dịch chuyển khỏi các thiết chế quen thuộc sang những cá nhân có khả năng huy động đám đông. Đây không chỉ là câu chuyện Việt Nam. Nó đang diễn ra ở hầu hết các quốc gia. --- 6. Điều đáng chú ý nhất: Nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Nhìn rộng hơn, tất cả các bài viết trên đều xuất phát từ một tầng lớp tương đối giống nhau: trí thức, nhà báo, doanh nhân, học giả, người làm xuất bản. Đó là tầng lớp từng phát triển trong thời kỳ Việt Nam hội nhập. Họ quen với: sự ổn định, tính kỹ trị, cải cách dần dần, mở cửa tri thức. Vụ Nguyễn Thành Nam khiến họ nhìn thấy một khả năng khác: Một xã hội nơi dư luận quần chúng có thể can thiệp mạnh vào các cuộc tranh luận học thuật, văn hóa và chính trị. Điều họ sợ không hẳn là Nguyễn Thành Nam bị xử lý. Điều họ sợ là: > Không ai biết giới hạn của làn sóng ấy nằm ở đâu. --- Kết luận Nếu đọc bề mặt, đây là các bài viết về Nguyễn Thành Nam. Nếu đọc sâu hơn, chúng là những bài viết về nỗi bất an. Hoàng Tư Giang bất an trước quyền lực đám đông. Nguyễn Phương Mai bất an trước tính khó dự đoán của pháp luật. Dương Thắng bất an trước ký ức thanh trừng tư tưởng. Nguyễn Cảnh Bình bất an trước sự thu hẹp không gian đọc sách. Phạm Hưng Ngọc bất an trước sự xuất hiện của các trung tâm quyền lực mới trên mạng xã hội. Và có lẽ đó là lý do những bài viết này nhận được nhiều đồng cảm. Bởi chúng không chỉ nói về một cuốn sách hay một bị can. Chúng chạm tới một câu hỏi lớn hơn: > Trong một xã hội đang thay đổi rất nhanh bởi mạng xã hội, đâu là ranh giới giữa giám sát xã hội và đấu tố, giữa phản biện và thanh trừng, giữa quyền lực của công dân và quyền lực của đám đông? Đó mới là cuộc tranh luận thực sự đang diễn ra phía sau cái tên Nguyễn Thành Nam.


♔ ♔ ... --- 5. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc: Sự xuất hiện của một quyền lực mới Bài viết của Phạm Hưng Ngọc có lẽ gây tranh cãi nhất. Ông gần như mô tả Phan Trung Can như một hiện tượng chính trị. Điều đáng chú ý là ông không nói về nhà nước. Ông nói về một cá nhân. Điều này cho thấy nỗi lo của ông nằm ở chỗ khác. Trong mô hình truyền thống: Nhà nước tạo nghị trình. Báo chí truyền tải. Dư luận phản hồi. Nhưng mạng xã hội đang đảo ngược thứ tự đó. Ngày nay: Một cá nhân tạo nghị trình. Dư luận khuếch đại. Báo chí phản ứng. Cơ quan quản lý phải trả lời. Đó là mô hình hoàn toàn mới. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc là: > Quyền lực đang dịch chuyển khỏi các thiết chế quen thuộc sang những cá nhân có khả năng huy động đám đông. Đây không chỉ là câu chuyện Việt Nam. Nó đang diễn ra ở hầu hết các quốc gia. --- 6. Điều đáng chú ý nhất: Nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Nhìn rộng hơn, tất cả các bài viết trên đều xuất phát từ một tầng lớp tương đối giống nhau: trí thức, nhà báo, doanh nhân, học giả, người làm xuất bản. Đó là tầng lớp từng phát triển trong thời kỳ Việt Nam hội nhập. Họ quen với: sự ổn định, tính kỹ trị, cải cách dần dần, mở cửa tri thức. Vụ Nguyễn Thành Nam khiến họ nhìn thấy một khả năng khác: Một xã hội nơi dư luận quần chúng có thể can thiệp mạnh vào các cuộc tranh luận học thuật, văn hóa và chính trị. Điều họ sợ không hẳn là Nguyễn Thành Nam bị xử lý. Điều họ sợ là: > Không ai biết giới hạn của làn sóng ấy nằm ở đâu. --- Kết luận Nếu đọc bề mặt, đây là các bài viết về Nguyễn Thành Nam. Nếu đọc sâu hơn, chúng là những bài viết về nỗi bất an. Hoàng Tư Giang bất an trước quyền lực đám đông. Nguyễn Phương Mai bất an trước tính khó dự đoán của pháp luật. Dương Thắng bất an trước ký ức thanh trừng tư tưởng. Nguyễn Cảnh Bình bất an trước sự thu hẹp không gian đọc sách. Phạm Hưng Ngọc bất an trước sự xuất hiện của các trung tâm quyền lực mới trên mạng xã hội. Và có lẽ đó là lý do những bài viết này nhận được nhiều đồng cảm. Bởi chúng không chỉ nói về một cuốn sách hay một bị can. Chúng chạm tới một câu hỏi lớn hơn: > Trong một xã hội đang thay đổi rất nhanh bởi mạng xã hội, đâu là ranh giới giữa giám sát xã hội và đấu tố, giữa phản biện và thanh trừng, giữa quyền lực của công dân và quyền lực của đám đông? Đó mới là cuộc tranh luận thực sự đang diễn ra phía sau cái tên Nguyễn Thành Nam.

--- 5. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc: Sự xuất hiện của một quyền lực mới Bài viết của Phạm Hưng Ngọc có lẽ gây tranh cãi nhất. Ông gần như mô tả Phan Trung Can như một hiện tượng chính trị. Điều đáng chú ý là ông không nói về nhà nước. Ông nói về một cá nhân. Điều này cho thấy nỗi lo của ông nằm ở chỗ khác. Trong mô hình truyền thống: Nhà nước tạo nghị trình. Báo chí truyền tải. Dư luận phản hồi. Nhưng mạng xã hội đang đảo ngược thứ tự đó. Ngày nay: Một cá nhân tạo nghị trình. Dư luận khuếch đại. Báo chí phản ứng. Cơ quan quản lý phải trả lời. Đó là mô hình hoàn toàn mới. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc là: > Quyền lực đang dịch chuyển khỏi các thiết chế quen thuộc sang những cá nhân có khả năng huy động đám đông. Đây không chỉ là câu chuyện Việt Nam. Nó đang diễn ra ở hầu hết các quốc gia. --- 6. Điều đáng chú ý nhất: Nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Nhìn rộng hơn, tất cả các bài viết trên đều xuất phát từ một tầng lớp tương đối giống nhau: trí thức, nhà báo, doanh nhân, học giả, người làm xuất bản. Đó là tầng lớp từng phát triển trong thời kỳ Việt Nam hội nhập. Họ quen với: sự ổn định, tính kỹ trị, cải cách dần dần, mở cửa tri thức. Vụ Nguyễn Thành Nam khiến họ nhìn thấy một khả năng khác: Một xã hội nơi dư luận quần chúng có thể can thiệp mạnh vào các cuộc tranh luận học thuật, văn hóa và chính trị. Điều họ sợ không hẳn là Nguyễn Thành Nam bị xử lý. Điều họ sợ là: > Không ai biết giới hạn của làn sóng ấy nằm ở đâu. --- Kết luận Nếu đọc bề mặt, đây là các bài viết về Nguyễn Thành Nam. Nếu đọc sâu hơn, chúng là những bài viết về nỗi bất an. Hoàng Tư Giang bất an trước quyền lực đám đông. Nguyễn Phương Mai bất an trước tính khó dự đoán của pháp luật. Dương Thắng bất an trước ký ức thanh trừng tư tưởng. Nguyễn Cảnh Bình bất an trước sự thu hẹp không gian đọc sách. Phạm Hưng Ngọc bất an trước sự xuất hiện của các trung tâm quyền lực mới trên mạng xã hội. Và có lẽ đó là lý do những bài viết này nhận được nhiều đồng cảm. Bởi chúng không chỉ nói về một cuốn sách hay một bị can. Chúng chạm tới một câu hỏi lớn hơn: > Trong một xã hội đang thay đổi rất nhanh bởi mạng xã hội, đâu là ranh giới giữa giám sát xã hội và đấu tố, giữa phản biện và thanh trừng, giữa quyền lực của công dân và quyền lực của đám đông? Đó mới là cuộc tranh luận thực sự đang diễn ra phía sau cái tên Nguyễn Thành Nam.


--- 5. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc: Sự xuất hiện của một quyền lực mới Bài viết của Phạm Hưng Ngọc có lẽ gây tranh cãi nhất. Ông gần như mô tả Phan Trung Can như một hiện tượng chính trị. Điều đáng chú ý là ông không nói về nhà nước. Ông nói về một cá nhân. Điều này cho thấy nỗi lo của ông nằm ở chỗ khác. Trong mô hình truyền thống: Nhà nước tạo nghị trình. Báo chí truyền tải. Dư luận phản hồi. Nhưng mạng xã hội đang đảo ngược thứ tự đó. Ngày nay: Một cá nhân tạo nghị trình. Dư luận khuếch đại. Báo chí phản ứng. Cơ quan quản lý phải trả lời. Đó là mô hình hoàn toàn mới. Nỗi bất an của Phạm Hưng Ngọc là: > Quyền lực đang dịch chuyển khỏi các thiết chế quen thuộc sang những cá nhân có khả năng huy động đám đông. Đây không chỉ là câu chuyện Việt Nam. Nó đang diễn ra ở hầu hết các quốc gia. --- 6. Điều đáng chú ý nhất: Nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Nhìn rộng hơn, tất cả các bài viết trên đều xuất phát từ một tầng lớp tương đối giống nhau: trí thức, nhà báo, doanh nhân, học giả, người làm xuất bản. Đó là tầng lớp từng phát triển trong thời kỳ Việt Nam hội nhập. Họ quen với: sự ổn định, tính kỹ trị, cải cách dần dần, mở cửa tri thức. Vụ Nguyễn Thành Nam khiến họ nhìn thấy một khả năng khác: Một xã hội nơi dư luận quần chúng có thể can thiệp mạnh vào các cuộc tranh luận học thuật, văn hóa và chính trị. Điều họ sợ không hẳn là Nguyễn Thành Nam bị xử lý. Điều họ sợ là: > Không ai biết giới hạn của làn sóng ấy nằm ở đâu. --- Kết luận Nếu đọc bề mặt, đây là các bài viết về Nguyễn Thành Nam. Nếu đọc sâu hơn, chúng là những bài viết về nỗi bất an. Hoàng Tư Giang bất an trước quyền lực đám đông. Nguyễn Phương Mai bất an trước tính khó dự đoán của pháp luật. Dương Thắng bất an trước ký ức thanh trừng tư tưởng. Nguyễn Cảnh Bình bất an trước sự thu hẹp không gian đọc sách. Phạm Hưng Ngọc bất an trước sự xuất hiện của các trung tâm quyền lực mới trên mạng xã hội. Và có lẽ đó là lý do những bài viết này nhận được nhiều đồng cảm. Bởi chúng không chỉ nói về một cuốn sách hay một bị can. Chúng chạm tới một câu hỏi lớn hơn: > Trong một xã hội đang thay đổi rất nhanh bởi mạng xã hội, đâu là ranh giới giữa giám sát xã hội và đấu tố, giữa phản biện và thanh trừng, giữa quyền lực của công dân và quyền lực của đám đông? Đó mới là cuộc tranh luận thực sự đang diễn ra phía sau cái tên Nguyễn Thành Nam.

♔ ♔ ... Nguyễn Thành Nam và tấm gương phản chiếu nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Điều thú vị trong vụ Nguyễn Thành Nam là càng ngày người ta càng ít nói về cuốn sách, mà càng nói nhiều về chính mình. Mỗi bài viết xuất hiện những ngày qua dường như không chỉ phản ứng trước một sự kiện. Nó còn phản chiếu một nỗi bất an sâu xa của người viết. Đọc kỹ các bài của Hoàng Tư Giang, Nguyễn Phương Mai, Dương Thắng, Nguyễn Cảnh Bình hay Phạm Hưng Ngọc, ta sẽ thấy họ không hẳn đang tranh luận với Nguyễn Thành Nam. Họ đang tranh luận với tương lai mà họ sợ có thể xuất hiện. --- 1. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang: Sự trở lại của chính trị quần chúng Hoàng Tư Giang không bảo vệ Nguyễn Thành Nam. Ông bảo vệ một nguyên tắc. Trong bài viết của mình, từ xuất hiện nhiều nhất không phải là "sách", "Hồ Chí Minh" hay "Điều 117". Mà là: đấu tố, đám đông, mạng xã hội, hạ bệ. Điều khiến ông lo lắng không phải là một cá nhân bị xử lý. Điều khiến ông lo lắng là quyền lực của dư luận tập thể. Tầng lớp báo chí chuyên nghiệp từng là người trung gian giữa xã hội và nhà nước. Nhưng mạng xã hội đã làm thay đổi điều đó. Ngày nay một Facebook cá nhân có thể tạo ảnh hưởng lớn hơn nhiều tờ báo. Một KOL có thể tạo áp lực chính trị mạnh hơn cả một cơ quan truyền thông. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang là: > Nếu đám đông trở thành người quyết định ai đúng ai sai thì vai trò của các thiết chế trung gian sẽ bị phá vỡ. Đó là nỗi lo của những người tin vào thể chế quản trị bằng quy trình. --- 2. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai: Sự bất định của luật pháp Bài viết của Nguyễn Phương Mai dài nhất, chi tiết nhất và cũng mang tính pháp lý nhất. Bề ngoài bà đang bàn về Điều 117. Nhưng đằng sau là một câu hỏi khác. Một người như Nguyễn Thành Nam là ai? Ông là: Tiến sĩ toán học. Người sáng lập FPT. Người đào tạo hàng chục nghìn kỹ sư. Người từng giảng dạy tư tưởng Hồ Chí Minh. Người có lý lịch gần như mẫu mực. Nếu một người như vậy vẫn có thể bị quy vào nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia, thì đâu là ranh giới an toàn cho những người còn lại? Đó mới là điểm cốt lõi. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai không phải Nguyễn Thành Nam. Mà là tính dự đoán của pháp luật. Bởi doanh nhân, trí thức hay nhà khoa học đều cần biết: > Điều gì được phép và điều gì không được phép. Nếu ranh giới ấy trở nên khó đoán định, mọi người sẽ chọn giải pháp an toàn nhất: Không nói. Không viết. Không thử nghiệm. Không sáng tạo. Đó là điều bà gọi là "BẤT AN". --- 3. Nỗi bất an của Dương Thắng: Ký ức về Cách mạng Văn hóa Dương Thắng là người duy nhất kéo câu chuyện sang lịch sử Trung Quốc. Nhiều người phản ứng vì cho rằng so sánh ấy quá xa. Nhưng ông không thực sự nói về Nguyễn Thành Nam. Ông nói về cơ chế của thanh trừng tư tưởng. Lịch sử cho thấy: Mọi cuộc thanh trừng lớn đều bắt đầu bằng một đối tượng rất dễ bị công kích. Sau đó vòng tròn mở rộng. Ban đầu là: một cuốn sách, một giáo sư, một nhà văn. Sau đó thành: một trường đại học, một nhóm học giả, một tầng lớp trí thức. Nỗi bất an của Dương Thắng là nỗi sợ quen thuộc của giới học thuật: > Không ai biết điểm dừng của một cuộc truy tìm sai lầm tư tưởng. Đó là ký ức tập thể mà giới trí thức thế giới mang theo từ thế kỷ XX. --- 4. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình: Quyền được đọc Bài đối thoại hài hước của Nguyễn Cảnh Bình thực ra là bài viết có chiều sâu văn hóa nhất. Ông cố tình né tránh tên cuốn sách. Ông không tranh luận nội dung. Ông chỉ nhắc đi nhắc lại một điều: "Đọc sách." Đó là một lựa chọn có chủ ý. Vì khi tranh cãi trở nên quá chính trị, người làm xuất bản thường quay về nguyên tắc nền tảng nhất: > Một xã hội đọc sách phải chấp nhận sự tồn tại của những cuốn sách gây tranh cãi. Người làm xuất bản không sợ sách sai. Xuất bản tồn tại hàng nghìn năm chính là để các ý tưởng sai và đúng cùng tồn tại rồi được kiểm nghiệm. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình là: > Người ta sẽ sợ đọc trước khi kịp sợ viết. Đó là cơn ác mộng của mọi nền văn hóa đọc. ---


♔ ♔ ... Nguyễn Thành Nam và tấm gương phản chiếu nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Điều thú vị trong vụ Nguyễn Thành Nam là càng ngày người ta càng ít nói về cuốn sách, mà càng nói nhiều về chính mình. Mỗi bài viết xuất hiện những ngày qua dường như không chỉ phản ứng trước một sự kiện. Nó còn phản chiếu một nỗi bất an sâu xa của người viết. Đọc kỹ các bài của Hoàng Tư Giang, Nguyễn Phương Mai, Dương Thắng, Nguyễn Cảnh Bình hay Phạm Hưng Ngọc, ta sẽ thấy họ không hẳn đang tranh luận với Nguyễn Thành Nam. Họ đang tranh luận với tương lai mà họ sợ có thể xuất hiện. --- 1. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang: Sự trở lại của chính trị quần chúng Hoàng Tư Giang không bảo vệ Nguyễn Thành Nam. Ông bảo vệ một nguyên tắc. Trong bài viết của mình, từ xuất hiện nhiều nhất không phải là "sách", "Hồ Chí Minh" hay "Điều 117". Mà là: đấu tố, đám đông, mạng xã hội, hạ bệ. Điều khiến ông lo lắng không phải là một cá nhân bị xử lý. Điều khiến ông lo lắng là quyền lực của dư luận tập thể. Tầng lớp báo chí chuyên nghiệp từng là người trung gian giữa xã hội và nhà nước. Nhưng mạng xã hội đã làm thay đổi điều đó. Ngày nay một Facebook cá nhân có thể tạo ảnh hưởng lớn hơn nhiều tờ báo. Một KOL có thể tạo áp lực chính trị mạnh hơn cả một cơ quan truyền thông. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang là: > Nếu đám đông trở thành người quyết định ai đúng ai sai thì vai trò của các thiết chế trung gian sẽ bị phá vỡ. Đó là nỗi lo của những người tin vào thể chế quản trị bằng quy trình. --- 2. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai: Sự bất định của luật pháp Bài viết của Nguyễn Phương Mai dài nhất, chi tiết nhất và cũng mang tính pháp lý nhất. Bề ngoài bà đang bàn về Điều 117. Nhưng đằng sau là một câu hỏi khác. Một người như Nguyễn Thành Nam là ai? Ông là: Tiến sĩ toán học. Người sáng lập FPT. Người đào tạo hàng chục nghìn kỹ sư. Người từng giảng dạy tư tưởng Hồ Chí Minh. Người có lý lịch gần như mẫu mực. Nếu một người như vậy vẫn có thể bị quy vào nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia, thì đâu là ranh giới an toàn cho những người còn lại? Đó mới là điểm cốt lõi. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai không phải Nguyễn Thành Nam. Mà là tính dự đoán của pháp luật. Bởi doanh nhân, trí thức hay nhà khoa học đều cần biết: > Điều gì được phép và điều gì không được phép. Nếu ranh giới ấy trở nên khó đoán định, mọi người sẽ chọn giải pháp an toàn nhất: Không nói. Không viết. Không thử nghiệm. Không sáng tạo. Đó là điều bà gọi là "BẤT AN". --- 3. Nỗi bất an của Dương Thắng: Ký ức về Cách mạng Văn hóa Dương Thắng là người duy nhất kéo câu chuyện sang lịch sử Trung Quốc. Nhiều người phản ứng vì cho rằng so sánh ấy quá xa. Nhưng ông không thực sự nói về Nguyễn Thành Nam. Ông nói về cơ chế của thanh trừng tư tưởng. Lịch sử cho thấy: Mọi cuộc thanh trừng lớn đều bắt đầu bằng một đối tượng rất dễ bị công kích. Sau đó vòng tròn mở rộng. Ban đầu là: một cuốn sách, một giáo sư, một nhà văn. Sau đó thành: một trường đại học, một nhóm học giả, một tầng lớp trí thức. Nỗi bất an của Dương Thắng là nỗi sợ quen thuộc của giới học thuật: > Không ai biết điểm dừng của một cuộc truy tìm sai lầm tư tưởng. Đó là ký ức tập thể mà giới trí thức thế giới mang theo từ thế kỷ XX. --- 4. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình: Quyền được đọc Bài đối thoại hài hước của Nguyễn Cảnh Bình thực ra là bài viết có chiều sâu văn hóa nhất. Ông cố tình né tránh tên cuốn sách. Ông không tranh luận nội dung. Ông chỉ nhắc đi nhắc lại một điều: "Đọc sách." Đó là một lựa chọn có chủ ý. Vì khi tranh cãi trở nên quá chính trị, người làm xuất bản thường quay về nguyên tắc nền tảng nhất: > Một xã hội đọc sách phải chấp nhận sự tồn tại của những cuốn sách gây tranh cãi. Người làm xuất bản không sợ sách sai. Xuất bản tồn tại hàng nghìn năm chính là để các ý tưởng sai và đúng cùng tồn tại rồi được kiểm nghiệm. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình là: > Người ta sẽ sợ đọc trước khi kịp sợ viết. Đó là cơn ác mộng của mọi nền văn hóa đọc. ---

Nguyễn Thành Nam và tấm gương phản chiếu nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Điều thú vị trong vụ Nguyễn Thành Nam là càng ngày người ta càng ít nói về cuốn sách, mà càng nói nhiều về chính mình. Mỗi bài viết xuất hiện những ngày qua dường như không chỉ phản ứng trước một sự kiện. Nó còn phản chiếu một nỗi bất an sâu xa của người viết. Đọc kỹ các bài của Hoàng Tư Giang, Nguyễn Phương Mai, Dương Thắng, Nguyễn Cảnh Bình hay Phạm Hưng Ngọc, ta sẽ thấy họ không hẳn đang tranh luận với Nguyễn Thành Nam. Họ đang tranh luận với tương lai mà họ sợ có thể xuất hiện. --- 1. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang: Sự trở lại của chính trị quần chúng Hoàng Tư Giang không bảo vệ Nguyễn Thành Nam. Ông bảo vệ một nguyên tắc. Trong bài viết của mình, từ xuất hiện nhiều nhất không phải là "sách", "Hồ Chí Minh" hay "Điều 117". Mà là: đấu tố, đám đông, mạng xã hội, hạ bệ. Điều khiến ông lo lắng không phải là một cá nhân bị xử lý. Điều khiến ông lo lắng là quyền lực của dư luận tập thể. Tầng lớp báo chí chuyên nghiệp từng là người trung gian giữa xã hội và nhà nước. Nhưng mạng xã hội đã làm thay đổi điều đó. Ngày nay một Facebook cá nhân có thể tạo ảnh hưởng lớn hơn nhiều tờ báo. Một KOL có thể tạo áp lực chính trị mạnh hơn cả một cơ quan truyền thông. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang là: > Nếu đám đông trở thành người quyết định ai đúng ai sai thì vai trò của các thiết chế trung gian sẽ bị phá vỡ. Đó là nỗi lo của những người tin vào thể chế quản trị bằng quy trình. --- 2. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai: Sự bất định của luật pháp Bài viết của Nguyễn Phương Mai dài nhất, chi tiết nhất và cũng mang tính pháp lý nhất. Bề ngoài bà đang bàn về Điều 117. Nhưng đằng sau là một câu hỏi khác. Một người như Nguyễn Thành Nam là ai? Ông là: Tiến sĩ toán học. Người sáng lập FPT. Người đào tạo hàng chục nghìn kỹ sư. Người từng giảng dạy tư tưởng Hồ Chí Minh. Người có lý lịch gần như mẫu mực. Nếu một người như vậy vẫn có thể bị quy vào nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia, thì đâu là ranh giới an toàn cho những người còn lại? Đó mới là điểm cốt lõi. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai không phải Nguyễn Thành Nam. Mà là tính dự đoán của pháp luật. Bởi doanh nhân, trí thức hay nhà khoa học đều cần biết: > Điều gì được phép và điều gì không được phép. Nếu ranh giới ấy trở nên khó đoán định, mọi người sẽ chọn giải pháp an toàn nhất: Không nói. Không viết. Không thử nghiệm. Không sáng tạo. Đó là điều bà gọi là "BẤT AN". --- 3. Nỗi bất an của Dương Thắng: Ký ức về Cách mạng Văn hóa Dương Thắng là người duy nhất kéo câu chuyện sang lịch sử Trung Quốc. Nhiều người phản ứng vì cho rằng so sánh ấy quá xa. Nhưng ông không thực sự nói về Nguyễn Thành Nam. Ông nói về cơ chế của thanh trừng tư tưởng. Lịch sử cho thấy: Mọi cuộc thanh trừng lớn đều bắt đầu bằng một đối tượng rất dễ bị công kích. Sau đó vòng tròn mở rộng. Ban đầu là: một cuốn sách, một giáo sư, một nhà văn. Sau đó thành: một trường đại học, một nhóm học giả, một tầng lớp trí thức. Nỗi bất an của Dương Thắng là nỗi sợ quen thuộc của giới học thuật: > Không ai biết điểm dừng của một cuộc truy tìm sai lầm tư tưởng. Đó là ký ức tập thể mà giới trí thức thế giới mang theo từ thế kỷ XX. --- 4. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình: Quyền được đọc Bài đối thoại hài hước của Nguyễn Cảnh Bình thực ra là bài viết có chiều sâu văn hóa nhất. Ông cố tình né tránh tên cuốn sách. Ông không tranh luận nội dung. Ông chỉ nhắc đi nhắc lại một điều: "Đọc sách." Đó là một lựa chọn có chủ ý. Vì khi tranh cãi trở nên quá chính trị, người làm xuất bản thường quay về nguyên tắc nền tảng nhất: > Một xã hội đọc sách phải chấp nhận sự tồn tại của những cuốn sách gây tranh cãi. Người làm xuất bản không sợ sách sai. Xuất bản tồn tại hàng nghìn năm chính là để các ý tưởng sai và đúng cùng tồn tại rồi được kiểm nghiệm. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình là: > Người ta sẽ sợ đọc trước khi kịp sợ viết. Đó là cơn ác mộng của mọi nền văn hóa đọc. ---


Nguyễn Thành Nam và tấm gương phản chiếu nỗi bất an của tầng lớp tinh hoa Điều thú vị trong vụ Nguyễn Thành Nam là càng ngày người ta càng ít nói về cuốn sách, mà càng nói nhiều về chính mình. Mỗi bài viết xuất hiện những ngày qua dường như không chỉ phản ứng trước một sự kiện. Nó còn phản chiếu một nỗi bất an sâu xa của người viết. Đọc kỹ các bài của Hoàng Tư Giang, Nguyễn Phương Mai, Dương Thắng, Nguyễn Cảnh Bình hay Phạm Hưng Ngọc, ta sẽ thấy họ không hẳn đang tranh luận với Nguyễn Thành Nam. Họ đang tranh luận với tương lai mà họ sợ có thể xuất hiện. --- 1. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang: Sự trở lại của chính trị quần chúng Hoàng Tư Giang không bảo vệ Nguyễn Thành Nam. Ông bảo vệ một nguyên tắc. Trong bài viết của mình, từ xuất hiện nhiều nhất không phải là "sách", "Hồ Chí Minh" hay "Điều 117". Mà là: đấu tố, đám đông, mạng xã hội, hạ bệ. Điều khiến ông lo lắng không phải là một cá nhân bị xử lý. Điều khiến ông lo lắng là quyền lực của dư luận tập thể. Tầng lớp báo chí chuyên nghiệp từng là người trung gian giữa xã hội và nhà nước. Nhưng mạng xã hội đã làm thay đổi điều đó. Ngày nay một Facebook cá nhân có thể tạo ảnh hưởng lớn hơn nhiều tờ báo. Một KOL có thể tạo áp lực chính trị mạnh hơn cả một cơ quan truyền thông. Nỗi bất an của Hoàng Tư Giang là: > Nếu đám đông trở thành người quyết định ai đúng ai sai thì vai trò của các thiết chế trung gian sẽ bị phá vỡ. Đó là nỗi lo của những người tin vào thể chế quản trị bằng quy trình. --- 2. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai: Sự bất định của luật pháp Bài viết của Nguyễn Phương Mai dài nhất, chi tiết nhất và cũng mang tính pháp lý nhất. Bề ngoài bà đang bàn về Điều 117. Nhưng đằng sau là một câu hỏi khác. Một người như Nguyễn Thành Nam là ai? Ông là: Tiến sĩ toán học. Người sáng lập FPT. Người đào tạo hàng chục nghìn kỹ sư. Người từng giảng dạy tư tưởng Hồ Chí Minh. Người có lý lịch gần như mẫu mực. Nếu một người như vậy vẫn có thể bị quy vào nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia, thì đâu là ranh giới an toàn cho những người còn lại? Đó mới là điểm cốt lõi. Nỗi bất an của Nguyễn Phương Mai không phải Nguyễn Thành Nam. Mà là tính dự đoán của pháp luật. Bởi doanh nhân, trí thức hay nhà khoa học đều cần biết: > Điều gì được phép và điều gì không được phép. Nếu ranh giới ấy trở nên khó đoán định, mọi người sẽ chọn giải pháp an toàn nhất: Không nói. Không viết. Không thử nghiệm. Không sáng tạo. Đó là điều bà gọi là "BẤT AN". --- 3. Nỗi bất an của Dương Thắng: Ký ức về Cách mạng Văn hóa Dương Thắng là người duy nhất kéo câu chuyện sang lịch sử Trung Quốc. Nhiều người phản ứng vì cho rằng so sánh ấy quá xa. Nhưng ông không thực sự nói về Nguyễn Thành Nam. Ông nói về cơ chế của thanh trừng tư tưởng. Lịch sử cho thấy: Mọi cuộc thanh trừng lớn đều bắt đầu bằng một đối tượng rất dễ bị công kích. Sau đó vòng tròn mở rộng. Ban đầu là: một cuốn sách, một giáo sư, một nhà văn. Sau đó thành: một trường đại học, một nhóm học giả, một tầng lớp trí thức. Nỗi bất an của Dương Thắng là nỗi sợ quen thuộc của giới học thuật: > Không ai biết điểm dừng của một cuộc truy tìm sai lầm tư tưởng. Đó là ký ức tập thể mà giới trí thức thế giới mang theo từ thế kỷ XX. --- 4. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình: Quyền được đọc Bài đối thoại hài hước của Nguyễn Cảnh Bình thực ra là bài viết có chiều sâu văn hóa nhất. Ông cố tình né tránh tên cuốn sách. Ông không tranh luận nội dung. Ông chỉ nhắc đi nhắc lại một điều: "Đọc sách." Đó là một lựa chọn có chủ ý. Vì khi tranh cãi trở nên quá chính trị, người làm xuất bản thường quay về nguyên tắc nền tảng nhất: > Một xã hội đọc sách phải chấp nhận sự tồn tại của những cuốn sách gây tranh cãi. Người làm xuất bản không sợ sách sai. Xuất bản tồn tại hàng nghìn năm chính là để các ý tưởng sai và đúng cùng tồn tại rồi được kiểm nghiệm. Nỗi bất an của Nguyễn Cảnh Bình là: > Người ta sẽ sợ đọc trước khi kịp sợ viết. Đó là cơn ác mộng của mọi nền văn hóa đọc. ---

11 Jul 2026

Musk nổi tiếng thích chén gái cơ quan. Bữa đó DOGE tuyển được 1 em rất ngon. Musk thích lắm, tán mãi nhưng chưa ăn được vì em đã có người yêu. Nản quá Musk đành đến mặc cả thẳng với em ý: “Nếu em cho anh ”ấy” anh sẽ cho em 500 đô”. Em này kiên quyết nói không. Musk vẫn cố thuyết phục: "Nhanh thôi. Anh để tiền xuống sàn, em cúi người xuống. Em nhặt xong đứng dậy là anh xong". Nghe cũng xuôi xuôi, em bảo rằng cần phải hỏi ý kiến cu bồ đã, nói đoạn bèn gọi điện thoại. Cu bồ bảo: “ Thằng đấy giàu, cứ đòi nó 1000 đô đi. Nhặt nhanh vào, nó không kịp hạ quần xuống đâu.” Thế là em này đồng ý. Nửa tiếng chờ đợi, bồ của em vẫn chưa thấy em gọi lại. 60 phút trôi qua, cuối cùng cu bồ cũng gọi điện hỏi han sự tình. Em khổ tâm thều thào vì kiệt sức: "Thằng tỷ phú đốn mạt đó dùng 1000 đô tiền xu!"


Musk nổi tiếng thích chén gái cơ quan. Bữa đó DOGE tuyển được 1 em rất ngon. Musk thích lắm, tán mãi nhưng chưa ăn được vì em đã có người yêu. Nản quá Musk đành đến mặc cả thẳng với em ý: “Nếu em cho anh ”ấy” anh sẽ cho em 500 đô”. Em này kiên quyết nói không. Musk vẫn cố thuyết phục: "Nhanh thôi. Anh để tiền xuống sàn, em cúi người xuống. Em nhặt xong đứng dậy là anh xong". Nghe cũng xuôi xuôi, em bảo rằng cần phải hỏi ý kiến cu bồ đã, nói đoạn bèn gọi điện thoại. Cu bồ bảo: “ Thằng đấy giàu, cứ đòi nó 1000 đô đi. Nhặt nhanh vào, nó không kịp hạ quần xuống đâu.” Thế là em này đồng ý. Nửa tiếng chờ đợi, bồ của em vẫn chưa thấy em gọi lại. 60 phút trôi qua, cuối cùng cu bồ cũng gọi điện hỏi han sự tình. Em khổ tâm thều thào vì kiệt sức: "Thằng tỷ phú đốn mạt đó dùng 1000 đô tiền xu!"

♔ ♔ ... Musk nổi tiếng thích chén gái cơ quan. Bữa đó DOGE tuyển được 1 em rất ngon. Musk thích lắm, tán mãi nhưng chưa ăn được vì em đã có người yêu. Nản quá Musk đành đến mặc cả thẳng với em ý: “Nếu em cho anh ”ấy” anh sẽ cho em 500 đô”. Em này kiên quyết nói không. Musk vẫn cố thuyết phục: "Nhanh thôi. Anh để tiền xuống sàn, em cúi người xuống. Em nhặt xong đứng dậy là anh xong". Nghe cũng xuôi xuôi, em bảo rằng cần phải hỏi ý kiến cu bồ đã, nói đoạn bèn gọi điện thoại. Cu bồ bảo: “ Thằng đấy giàu, cứ đòi nó 1000 đô đi. Nhặt nhanh vào, nó không kịp hạ quần xuống đâu.” Thế là em này đồng ý. Nửa tiếng chờ đợi, bồ của em vẫn chưa thấy em gọi lại. 60 phút trôi qua, cuối cùng cu bồ cũng gọi điện hỏi han sự tình. Em khổ tâm thều thào vì kiệt sức: "Thằng tỷ phú đốn mạt đó dùng 1000 đô tiền xu!"


♔ ♔ ... Musk nổi tiếng thích chén gái cơ quan. Bữa đó DOGE tuyển được 1 em rất ngon. Musk thích lắm, tán mãi nhưng chưa ăn được vì em đã có người yêu. Nản quá Musk đành đến mặc cả thẳng với em ý: “Nếu em cho anh ”ấy” anh sẽ cho em 500 đô”. Em này kiên quyết nói không. Musk vẫn cố thuyết phục: "Nhanh thôi. Anh để tiền xuống sàn, em cúi người xuống. Em nhặt xong đứng dậy là anh xong". Nghe cũng xuôi xuôi, em bảo rằng cần phải hỏi ý kiến cu bồ đã, nói đoạn bèn gọi điện thoại. Cu bồ bảo: “ Thằng đấy giàu, cứ đòi nó 1000 đô đi. Nhặt nhanh vào, nó không kịp hạ quần xuống đâu.” Thế là em này đồng ý. Nửa tiếng chờ đợi, bồ của em vẫn chưa thấy em gọi lại. 60 phút trôi qua, cuối cùng cu bồ cũng gọi điện hỏi han sự tình. Em khổ tâm thều thào vì kiệt sức: "Thằng tỷ phú đốn mạt đó dùng 1000 đô tiền xu!"

Hồi học đại học, điều đầu tiên chúng tôi được dạy là: “Một nửa cái bánh mỳ vẫn là bánh mỳ; nhưng một nửa sự thật thì không phải sự thật.” Đến giờ nghỉ giải lao, cả lũ đem câu nói ấy ra mổ xẻ. Đứa thì phân tích, đứa thì cãi lý, đứa thì lôi cả biện chứng pháp vào. Sau cùng, chúng tôi thống nhất: “Một nửa sự thật chỉ có thể là sự thật, khi và chỉ khi ta đang cầm trọn cả chiếc bánh mỳ.”


Hồi học đại học, điều đầu tiên chúng tôi được dạy là: “Một nửa cái bánh mỳ vẫn là bánh mỳ; nhưng một nửa sự thật thì không phải sự thật.” Đến giờ nghỉ giải lao, cả lũ đem câu nói ấy ra mổ xẻ. Đứa thì phân tích, đứa thì cãi lý, đứa thì lôi cả biện chứng pháp vào. Sau cùng, chúng tôi thống nhất: “Một nửa sự thật chỉ có thể là sự thật, khi và chỉ khi ta đang cầm trọn cả chiếc bánh mỳ.”

♔ ♔ ... Hồi học đại học, điều đầu tiên chúng tôi được dạy là: “Một nửa cái bánh mỳ vẫn là bánh mỳ; nhưng một nửa sự thật thì không phải sự thật.” Đến giờ nghỉ giải lao, cả lũ đem câu nói ấy ra mổ xẻ. Đứa thì phân tích, đứa thì cãi lý, đứa thì lôi cả biện chứng pháp vào. Sau cùng, chúng tôi thống nhất: “Một nửa sự thật chỉ có thể là sự thật, khi và chỉ khi ta đang cầm trọn cả chiếc bánh mỳ.”


♔ ♔ ... Hồi học đại học, điều đầu tiên chúng tôi được dạy là: “Một nửa cái bánh mỳ vẫn là bánh mỳ; nhưng một nửa sự thật thì không phải sự thật.” Đến giờ nghỉ giải lao, cả lũ đem câu nói ấy ra mổ xẻ. Đứa thì phân tích, đứa thì cãi lý, đứa thì lôi cả biện chứng pháp vào. Sau cùng, chúng tôi thống nhất: “Một nửa sự thật chỉ có thể là sự thật, khi và chỉ khi ta đang cầm trọn cả chiếc bánh mỳ.”