5 Sept 2026

...

THỦY VÀ CÂU CHUYỆN VỀ NIỀM TIN: KHI LÒNG TỐT VẪN CÒN GIỮA NHỮNG NGÀY NHIỀU BẤT AN Đã hơn một tháng kể từ những ngày rất khó khăn của cha con tôi ở Hà Nội. Khi mọi chuyện phần nào lắng xuống, điều còn đọng lại không chỉ là những gì Quỳnh Tâm đã phải trải qua. Tôi nhớ nhiều hơn đến những người đã xuất hiện đúng lúc, mỗi người bằng một cách khác nhau, để giúp cha con tôi giữ lại một thứ có lúc tưởng như rất dễ mất: Niềm tin vào con người. Và người đầu tiên tôi muốn kể là Thủy. 2 GIỜ 30 SÁNG, SAU NGÀY SINH NHẬT Tôi và Thủy thật ra mới quen nhau chưa lâu. Trước đó, tôi biết đến Thủy như nhiều người khác: một người phụ nữ thành công trong lĩnh vực tài chính, đã có nhiều năm làm việc, cống hiến cho Vingroup và đồng hành với những giai đoạn quan trọng của tập đoàn và VinFast. Nhưng thành công trong công việc không phải lý do tôi viết về Thủy hôm nay. Khoảng 2 giờ 30 sáng ngày 23/7/2026, tôi nhận được tin Thủy vẫn đang ở Vinmec với Quỳnh Tâm. Chỉ vài giờ trước đó còn là ngày 22/7 — sinh nhật của Thủy. Tâm khi ấy đang ở một trong những giai đoạn khó khăn nhất. Qua lời con kể, tôi biết Thủy đã ở bên Tâm rất khuya, ôm cháu, trò chuyện và an ủi cháu. Có lẽ điều quan trọng nhất không nằm ở những gì Thủy đã nói. Mà là vào lúc một cô gái trẻ đang rất mong manh, có một người vẫn ngồi bên cạnh để cháu biết rằng mình không phải đi qua tất cả một mình. CÓ LẼ THỦY ĐÃ NHÌN THẤY CON GÁI MÌNH TRONG TÂM Những ngày ở Hà Nội, Thủy từng kể với tôi về con gái mình đang ở nước ngoài. Công việc và khoảng cách khiến Thủy không thể có nhiều thời gian bên con như một người mẹ mong muốn. Tôi nhớ sự trăn trở rất thật ấy: muốn được gần con hơn, nhìn con trưởng thành và có mặt nhiều hơn trong cuộc đời con gái. Bởi vậy, khi biết lúc 2 giờ 30 sáng Thủy vẫn ở bệnh viện với Tâm, tôi đã nghĩ: Có lẽ ở một nơi rất sâu trong trái tim người mẹ, Thủy đã nhìn thấy hình ảnh con gái mình trong Quỳnh Tâm. Làm cha mẹ, có lẽ ai cũng có một nỗi lo giống nhau. Nếu một ngày con mình ở rất xa và gặp biến cố mà mình chưa thể lập tức có mặt, điều mình mong nhất đôi khi chẳng phải điều gì lớn lao. Chỉ mong ở nơi ấy có một người tử tế chịu đứng bên con mình. “MÓN QUÀ SINH NHẬT CỦA THỦY LÀ ANH ĐÃ CÓ MẶT ĐỂ BẢO VỆ TÂM” Có một tin nhắn của Thủy mà tôi nghĩ mình sẽ nhớ rất lâu. Thủy nói món quà sinh nhật tôi dành cho Thủy chính là việc tôi đã có mặt ở Hà Nội để bảo vệ Tâm. Tôi suy nghĩ rất nhiều về câu nói ấy. Một người mẹ có con gái đang ở xa, trong ngày sinh nhật của mình, lại xem việc một người cha có mặt để bảo vệ con gái ông ấy là món quà dành cho mình. Với tôi, điều đó nói về con người Thủy nhiều hơn chức danh, tiền bạc hay những thành tựu nghề nghiệp. Và cũng vì vậy, những gì Thủy dành cho Tâm không còn đơn giản là một sự giúp đỡ. Đó là một ân tình. CÓ NHỮNG ÂN TÌNH KHÔNG THỂ TRẢ BẰNG TIỀN Có những món nợ có thể trả bằng tiền. Có những sự giúp đỡ rồi một ngày mình có thể tìm cách đáp lại. Nhưng cũng có những ân tình không thể cân đo như thế. Khi con mình đau đớn, một người không cùng máu mủ, cũng chưa phải bạn bè hàng chục năm, lại dành cho con mình sự quan tâm chân thành, người làm cha khó có thể coi đó là chuyện bình thường rồi để thời gian cuốn đi. Có lẽ cách tốt nhất để trả một ân tình như vậy không phải tìm cách trả lại đúng người. Mà là ghi nhớ nó. Rồi một ngày, khi gặp một người khác đang cần giúp đỡ, mình cũng đừng quay đi. NẾU CHỈ KỂ VỀ CÁI XẤU, ĐÓ MỚI LÀ MỘT NỬA CÂU CHUYỆN Ban đầu, Thủy từng đề nghị tôi đừng nhắc tên mình trong câu chuyện của Quỳnh Tâm. Tôi hiểu và tôn trọng sự thận trọng ấy. Nhưng tôi cũng suy nghĩ rất lâu. Nếu kể câu chuyện của Tâm mà chỉ kể những gì đã làm cháu tổn thương, những ngày khó khăn và những điều cha con tôi phải đối diện, nhưng không kể về những người đã bước đến bên cháu trong chính những ngày ấy, thì đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại là lòng nhân hậu của con người đối với con người. Và Thủy là một phần quan trọng của nửa câu chuyện ấy. Tôi không nhắc đến Thủy vì câu chuyện cần tên một người nổi tiếng. Tôi nhắc đến Thủy bởi nếu bỏ đi sự hiện diện của cô ấy, tôi sẽ bỏ mất một phần rất thật

...

♔ ♔ ... THỦY VÀ CÂU CHUYỆN VỀ NIỀM TIN: KHI LÒNG TỐT VẪN CÒN GIỮA NHỮNG NGÀY NHIỀU BẤT AN Đã hơn một tháng kể từ những ngày rất khó khăn của cha con tôi ở Hà Nội. Khi mọi chuyện phần nào lắng xuống, điều còn đọng lại không chỉ là những gì Quỳnh Tâm đã phải trải qua. Tôi nhớ nhiều hơn đến những người đã xuất hiện đúng lúc, mỗi người bằng một cách khác nhau, để giúp cha con tôi giữ lại một thứ có lúc tưởng như rất dễ mất: Niềm tin vào con người. Và người đầu tiên tôi muốn kể là Thủy. 2 GIỜ 30 SÁNG, SAU NGÀY SINH NHẬT Tôi và Thủy thật ra mới quen nhau chưa lâu. Trước đó, tôi biết đến Thủy như nhiều người khác: một người phụ nữ thành công trong lĩnh vực tài chính, đã có nhiều năm làm việc, cống hiến cho Vingroup và đồng hành với những giai đoạn quan trọng của tập đoàn và VinFast. Nhưng thành công trong công việc không phải lý do tôi viết về Thủy hôm nay. Khoảng 2 giờ 30 sáng ngày 23/7/2026, tôi nhận được tin Thủy vẫn đang ở Vinmec với Quỳnh Tâm. Chỉ vài giờ trước đó còn là ngày 22/7 — sinh nhật của Thủy. Tâm khi ấy đang ở một trong những giai đoạn khó khăn nhất. Qua lời con kể, tôi biết Thủy đã ở bên Tâm rất khuya, ôm cháu, trò chuyện và an ủi cháu. Có lẽ điều quan trọng nhất không nằm ở những gì Thủy đã nói. Mà là vào lúc một cô gái trẻ đang rất mong manh, có một người vẫn ngồi bên cạnh để cháu biết rằng mình không phải đi qua tất cả một mình. CÓ LẼ THỦY ĐÃ NHÌN THẤY CON GÁI MÌNH TRONG TÂM Những ngày ở Hà Nội, Thủy từng kể với tôi về con gái mình đang ở nước ngoài. Công việc và khoảng cách khiến Thủy không thể có nhiều thời gian bên con như một người mẹ mong muốn. Tôi nhớ sự trăn trở rất thật ấy: muốn được gần con hơn, nhìn con trưởng thành và có mặt nhiều hơn trong cuộc đời con gái. Bởi vậy, khi biết lúc 2 giờ 30 sáng Thủy vẫn ở bệnh viện với Tâm, tôi đã nghĩ: Có lẽ ở một nơi rất sâu trong trái tim người mẹ, Thủy đã nhìn thấy hình ảnh con gái mình trong Quỳnh Tâm. Làm cha mẹ, có lẽ ai cũng có một nỗi lo giống nhau. Nếu một ngày con mình ở rất xa và gặp biến cố mà mình chưa thể lập tức có mặt, điều mình mong nhất đôi khi chẳng phải điều gì lớn lao. Chỉ mong ở nơi ấy có một người tử tế chịu đứng bên con mình. “MÓN QUÀ SINH NHẬT CỦA THỦY LÀ ANH ĐÃ CÓ MẶT ĐỂ BẢO VỆ TÂM” Có một tin nhắn của Thủy mà tôi nghĩ mình sẽ nhớ rất lâu. Thủy nói món quà sinh nhật tôi dành cho Thủy chính là việc tôi đã có mặt ở Hà Nội để bảo vệ Tâm. Tôi suy nghĩ rất nhiều về câu nói ấy. Một người mẹ có con gái đang ở xa, trong ngày sinh nhật của mình, lại xem việc một người cha có mặt để bảo vệ con gái ông ấy là món quà dành cho mình. Với tôi, điều đó nói về con người Thủy nhiều hơn chức danh, tiền bạc hay những thành tựu nghề nghiệp. Và cũng vì vậy, những gì Thủy dành cho Tâm không còn đơn giản là một sự giúp đỡ. Đó là một ân tình. CÓ NHỮNG ÂN TÌNH KHÔNG THỂ TRẢ BẰNG TIỀN Có những món nợ có thể trả bằng tiền. Có những sự giúp đỡ rồi một ngày mình có thể tìm cách đáp lại. Nhưng cũng có những ân tình không thể cân đo như thế. Khi con mình đau đớn, một người không cùng máu mủ, cũng chưa phải bạn bè hàng chục năm, lại dành cho con mình sự quan tâm chân thành, người làm cha khó có thể coi đó là chuyện bình thường rồi để thời gian cuốn đi. Có lẽ cách tốt nhất để trả một ân tình như vậy không phải tìm cách trả lại đúng người. Mà là ghi nhớ nó. Rồi một ngày, khi gặp một người khác đang cần giúp đỡ, mình cũng đừng quay đi. NẾU CHỈ KỂ VỀ CÁI XẤU, ĐÓ MỚI LÀ MỘT NỬA CÂU CHUYỆN Ban đầu, Thủy từng đề nghị tôi đừng nhắc tên mình trong câu chuyện của Quỳnh Tâm. Tôi hiểu và tôn trọng sự thận trọng ấy. Nhưng tôi cũng suy nghĩ rất lâu. Nếu kể câu chuyện của Tâm mà chỉ kể những gì đã làm cháu tổn thương, những ngày khó khăn và những điều cha con tôi phải đối diện, nhưng không kể về những người đã bước đến bên cháu trong chính những ngày ấy, thì đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại là lòng nhân hậu của con người đối với con người. Và Thủy là một phần quan trọng của nửa câu chuyện ấy. Tôi không nhắc đến Thủy vì câu chuyện cần tên một người nổi tiếng. Tôi nhắc đến Thủy bởi nếu bỏ đi sự hiện diện của cô ấy, tôi sẽ bỏ mất một phần rất thật

...

BẾN ĐỢI Cách đây chừng mười năm, một cô sinh viên liên hệ với tôi, ngỏ ý muốn chụp một bộ ảnh nude-art. Tôi gật đầu. Cô bảo: “Nhưng sắp đến mùa thi, em phải tập trung ôn bài. Thi xong em réo anh nhé!” Tôi “Ừ” một tiếng. Rồi cô… lặn mất tăm. THI XONG RỒI TÍNH Vài năm sau, tình cờ gặp lại, cô vẫn cười rất tươi: “Anh ơi, em vẫn muốn chụp với anh lắm!” Tôi hỏi: “Thế bao giờ?” Cô bảo: “Cuối năm rồi, sếp dí KPI dữ quá. Qua Tết em sẽ liên hệ lại!” Tôi lại “Ừ”. Và thế là sự nghiệp làm mẫu ảnh của cô tiếp tục trì hoãn. QUA TẾT RỒI TÍNH Mới đây, thấy tôi gửi sách ảnh tặng những người mẫu từng cộng tác, cô lại ngỏ lời: “Anh ơi, em vẫn muốn chụp!” Lần này tôi từ tốn: “Thôi, anh không chụp nữa.” Cô ngạc nhiên: “Sao vậy anh?” Tôi cười: “Anh chờ em lâu quá, máy ảnh với ống kính rỉ sét hết rồi!” CHỈ CÓ THỜI GIAN KHÔNG CHỜ Đời người có biết bao nhiêu thứ để đợi. Đợi thi xong. Đợi qua Tết. Đợi công việc ổn định. Đợi có thời gian. Đợi đủ tự tin. Đợi giảm cân. Đợi đến một ngày nào đó mọi thứ vừa vặn hơn. Chỉ có một thứ nhất quyết không chịu đứng lại chờ ai: thời gian. Mười năm trước, tuổi thanh xuân còn ở chế độ “full option”. Mười năm sau, có thể vẫn đẹp. Thậm chí đẹp hơn theo một cách khác, đằm hơn, mặn mà hơn. Nhưng vẻ đẹp ấy đã mang theo dấu vết của thời gian. Mà thứ đó thì nhiếp ảnh gia có lão luyện đến đâu cũng chẳng Photoshop nổi. Huống chi, người cầm máy năm xưa cũng đã khác. Cảm xúc của ngày ấy, đâu phải cứ muốn gọi là nó quay về. THUYỀN CÓ THỂ ĐỢI, TUỔI TRẺ THÌ KHÔNG Nhìn bức Bến đợi, tôi chợt nghĩ: Thuyền có thể nằm yên bên bến chờ con nước. Nhưng tuổi trẻ thì không. Hoa vừa nở đã bắt đầu tàn. Trăng vừa tròn đã bắt đầu khuyết. Đời người ngắn lắm. Chẳng ai biết chuyến đò nào là chuyến cuối cùng. TÔI ĐÃ RỜI “BẾN ĐỢI” TỪ LÂU Còn cô gái năm nào, tôi vẫn mong một ngày cô thực hiện được điều mình từng mong muốn. Chỉ có điều, xin đừng tìm tôi nữa. Không phải vì giận. Cũng chẳng phải vì trách. Chỉ là có những điều nếu không làm đúng lúc, đến một ngày vẫn có thể làm được, nhưng nó không còn là điều của ngày xưa nữa. Tôi đã rời “bến đợi” từ lâu. THÁI PHIÊN ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC

...

♔ ♔ ... BẾN ĐỢI Cách đây chừng mười năm, một cô sinh viên liên hệ với tôi, ngỏ ý muốn chụp một bộ ảnh nude-art. Tôi gật đầu. Cô bảo: “Nhưng sắp đến mùa thi, em phải tập trung ôn bài. Thi xong em réo anh nhé!” Tôi “Ừ” một tiếng. Rồi cô… lặn mất tăm. THI XONG RỒI TÍNH Vài năm sau, tình cờ gặp lại, cô vẫn cười rất tươi: “Anh ơi, em vẫn muốn chụp với anh lắm!” Tôi hỏi: “Thế bao giờ?” Cô bảo: “Cuối năm rồi, sếp dí KPI dữ quá. Qua Tết em sẽ liên hệ lại!” Tôi lại “Ừ”. Và thế là sự nghiệp làm mẫu ảnh của cô tiếp tục trì hoãn. QUA TẾT RỒI TÍNH Mới đây, thấy tôi gửi sách ảnh tặng những người mẫu từng cộng tác, cô lại ngỏ lời: “Anh ơi, em vẫn muốn chụp!” Lần này tôi từ tốn: “Thôi, anh không chụp nữa.” Cô ngạc nhiên: “Sao vậy anh?” Tôi cười: “Anh chờ em lâu quá, máy ảnh với ống kính rỉ sét hết rồi!” CHỈ CÓ THỜI GIAN KHÔNG CHỜ Đời người có biết bao nhiêu thứ để đợi. Đợi thi xong. Đợi qua Tết. Đợi công việc ổn định. Đợi có thời gian. Đợi đủ tự tin. Đợi giảm cân. Đợi đến một ngày nào đó mọi thứ vừa vặn hơn. Chỉ có một thứ nhất quyết không chịu đứng lại chờ ai: thời gian. Mười năm trước, tuổi thanh xuân còn ở chế độ “full option”. Mười năm sau, có thể vẫn đẹp. Thậm chí đẹp hơn theo một cách khác, đằm hơn, mặn mà hơn. Nhưng vẻ đẹp ấy đã mang theo dấu vết của thời gian. Mà thứ đó thì nhiếp ảnh gia có lão luyện đến đâu cũng chẳng Photoshop nổi. Huống chi, người cầm máy năm xưa cũng đã khác. Cảm xúc của ngày ấy, đâu phải cứ muốn gọi là nó quay về. THUYỀN CÓ THỂ ĐỢI, TUỔI TRẺ THÌ KHÔNG Nhìn bức Bến đợi, tôi chợt nghĩ: Thuyền có thể nằm yên bên bến chờ con nước. Nhưng tuổi trẻ thì không. Hoa vừa nở đã bắt đầu tàn. Trăng vừa tròn đã bắt đầu khuyết. Đời người ngắn lắm. Chẳng ai biết chuyến đò nào là chuyến cuối cùng. TÔI ĐÃ RỜI “BẾN ĐỢI” TỪ LÂU Còn cô gái năm nào, tôi vẫn mong một ngày cô thực hiện được điều mình từng mong muốn. Chỉ có điều, xin đừng tìm tôi nữa. Không phải vì giận. Cũng chẳng phải vì trách. Chỉ là có những điều nếu không làm đúng lúc, đến một ngày vẫn có thể làm được, nhưng nó không còn là điều của ngày xưa nữa. Tôi đã rời “bến đợi” từ lâu. THÁI PHIÊN ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC

...

♔ ♔ ... CHẲNG LÀM CÁI QUÁI GÌ? Một buổi chiều, chồng đi làm về thấy nhà rất lộn xộn: - Trước sân hai thằng nhóc lăn lóc nghịch bùn, áo quần đang phơi thì bay loạn xạ; - Trong nhà cảnh tượng còn hỗn độn hơn. Chăn màn mỗi nơi mỗi chiếc, tivi ở phòng khách đang gào thét một bộ phim bạolực, phòng của con cái thì vương vãi đồ chơi, quần áo mỗi nơi một chiếc; - Nhà bếp thì bát đũa chưa rửa, bếp núc nguội tanh v.v…. Anh ta tức tốc leo lên tầng trên, trong bụng hơi lo lắng chẳng biết có chuyện gì xảy ra. Tầng trên, vợ nằm ườn trong phòng ngủ, đang đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm. Vợ nhìn thấy chồng về, thì mỉm cười rồi lại tiếp tục đọc. Thấy thái độ của vợ như vậy, anh chồng điên tiết gầm lên: - Chuyện gì đang xảy ra thế này hả trời?!. Người vợ mỉm cười, đáp: - Anh yêu biết đấy! Mỗi khi anh đi làm về thì câu đầu tiên anh nói là “Hôm nay, cô đã làm được cái quái gì ở nhà đây?!”, đúng không ạ?! - Đúng! - Anh chồng trả lời cộc lốc. Người vợ vẫn nhẹ nhàng, từ tốn nói với chồng: - Thế thì rất tiếc! Hôm nay, ở nhà em chẳng làm cái quái gì, anh nhìn thì biết!? Chồng: ???

...

CHẲNG LÀM CÁI QUÁI GÌ? Một buổi chiều, chồng đi làm về thấy nhà rất lộn xộn: - Trước sân hai thằng nhóc lăn lóc nghịch bùn, áo quần đang phơi thì bay loạn xạ; - Trong nhà cảnh tượng còn hỗn độn hơn. Chăn màn mỗi nơi mỗi chiếc, tivi ở phòng khách đang gào thét một bộ phim bạolực, phòng của con cái thì vương vãi đồ chơi, quần áo mỗi nơi một chiếc; - Nhà bếp thì bát đũa chưa rửa, bếp núc nguội tanh v.v…. Anh ta tức tốc leo lên tầng trên, trong bụng hơi lo lắng chẳng biết có chuyện gì xảy ra. Tầng trên, vợ nằm ườn trong phòng ngủ, đang đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm. Vợ nhìn thấy chồng về, thì mỉm cười rồi lại tiếp tục đọc. Thấy thái độ của vợ như vậy, anh chồng điên tiết gầm lên: - Chuyện gì đang xảy ra thế này hả trời?!. Người vợ mỉm cười, đáp: - Anh yêu biết đấy! Mỗi khi anh đi làm về thì câu đầu tiên anh nói là “Hôm nay, cô đã làm được cái quái gì ở nhà đây?!”, đúng không ạ?! - Đúng! - Anh chồng trả lời cộc lốc. Người vợ vẫn nhẹ nhàng, từ tốn nói với chồng: - Thế thì rất tiếc! Hôm nay, ở nhà em chẳng làm cái quái gì, anh nhìn thì biết!? Chồng: ???

4 Sept 2026

...

Ác quỷ không cần nạn nhân cho nó một lý do

...

Giữ khoảng cách an toàn trên cao tốc để tránh bị phạt

...

Rồi mai này anh sống giữa đời sao nổi...

...

Quỳnh Anh