12 May 2026

(Dân trí) - Chiếc máy giặt sửa xong, nhưng chúng tôi không dừng lại ở đó. Một khoảnh khắc rất nhanh, rất mơ hồ, cả hai đã bước qua ranh giới tội lỗi… Tôi năm nay 28 tuổi, có một con gái lên 3. Từ trước khi cưới, vợ chồng chúng tôi đã yêu xa. Cưới nhau rồi vẫn là gặp nhau chủ yếu qua những đợt anh xong một công trình hoặc nghỉ phép. Chồng tôi đi làm xa, tháng nào cũng gửi tiền về đều đặn, như một cái máy làm tròn bổn phận. Tôi ở nhà, đi làm văn phòng, lương đủ tiêu, đủ nuôi 2 đứa con thơ và đủ để giữ một mái nhà tưởng như yên ổn. Những buổi sáng, tôi đưa con đi học, chiều lại đón về. Cuộc sống lặp lại, đều đặn đến mức có khi tôi quên mất cảm giác của một người đàn bà còn trẻ. Chồng tôi chỉ hiện diện qua những cuộc gọi vội vàng, những tin nhắn hỏi thăm ngắn ngủi. Tôi không trách, nhưng trong lòng có một khoảng trống cứ lớn dần. Tôi bắt đầu mua sắm trên mạng nhiều hơn. Bỉm, sữa, đồ dùng cá nhân, những thứ nhỏ nhặt nhưng cần thiết. Và rồi, người giao hàng ấy xuất hiện. Anh ta 25 tuổi, trẻ, khỏe, nói chuyện nhanh nhẹn. Ban đầu chỉ là những lần giao nhận vội vàng, ký tên rồi thôi. Những đơn hàng ngày càng nhiều, và người mang đến vẫn là anh. Tôi nhận ra mình bắt đầu chờ tiếng xe dừng trước cửa, chờ một lời chào, dù chỉ là xã giao. Một thói quen nhỏ, nhưng đủ làm ngày dài bớt nhạt. Dần dần, những món hàng tôi đặt không còn chỉ là đồ dùng chung. Có những thứ riêng tư hơn, tế nhị hơn. Đồ lót, đồ chăm sóc cá nhân. Tôi ngại, nhưng rồi cũng quen. Anh ta vẫn mang đến, vẫn cười, vẫn cư xử như không có gì khác biệt. Còn tôi thì lại thấy trong lòng có điều gì đó thay đổi. Anh ta không có nhiều tiền, điều đó ai cũng thấy. Nhưng anh ta có sức trẻ, có sự nhiệt tình mà tôi đã lâu không còn cảm nhận được. Cái quạt máy hỏng, tôi thử mở lời nhờ, anh ta sửa. Ống nước rò, anh ta cũng sửa. Những việc nhỏ nhặt nhưng cần bàn tay đàn ông. Và bằng cách đó, anh ta làm tôi thấy mình được quan tâm theo một cách rất đời thường. Có lần máy giặt nhà tôi bị tắc. Anh ấy nói để anh xem giúp. Hôm đó, con gái nhỏ đi học lớp năng khiếu cuối tuần, căn nhà vắng. Anh ta cúi xuống sửa để lộ ra vầng ngực rộng, tay chân lấm lem, mồ hôi ướt trán. Rồi anh hỏi tôi có thể cho anh ta tắm nhờ một chút cho sạch sẽ không, bởi anh vẫn còn một số hàng phải giao. Tôi đứng nhìn, không hiểu vì sao lại thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Chiếc máy giặt sửa xong, nhưng chúng tôi không dừng lại ở đó. Một khoảnh khắc rất nhanh, rất mơ hồ, cả hai đã bước qua một ranh giới tội lỗi… Tôi không nhớ rõ ai là người bắt đầu, chỉ nhớ rằng khi mọi thứ kết thúc, tôi thấy lòng mình rơi xuống một khoảng sâu.


(Dân trí) - Chiếc máy giặt sửa xong, nhưng chúng tôi không dừng lại ở đó. Một khoảnh khắc rất nhanh, rất mơ hồ, cả hai đã bước qua ranh giới tội lỗi… Tôi năm nay 28 tuổi, có một con gái lên 3. Từ trước khi cưới, vợ chồng chúng tôi đã yêu xa. Cưới nhau rồi vẫn là gặp nhau chủ yếu qua những đợt anh xong một công trình hoặc nghỉ phép. Chồng tôi đi làm xa, tháng nào cũng gửi tiền về đều đặn, như một cái máy làm tròn bổn phận. Tôi ở nhà, đi làm văn phòng, lương đủ tiêu, đủ nuôi 2 đứa con thơ và đủ để giữ một mái nhà tưởng như yên ổn. Những buổi sáng, tôi đưa con đi học, chiều lại đón về. Cuộc sống lặp lại, đều đặn đến mức có khi tôi quên mất cảm giác của một người đàn bà còn trẻ. Chồng tôi chỉ hiện diện qua những cuộc gọi vội vàng, những tin nhắn hỏi thăm ngắn ngủi. Tôi không trách, nhưng trong lòng có một khoảng trống cứ lớn dần. Tôi bắt đầu mua sắm trên mạng nhiều hơn. Bỉm, sữa, đồ dùng cá nhân, những thứ nhỏ nhặt nhưng cần thiết. Và rồi, người giao hàng ấy xuất hiện. Anh ta 25 tuổi, trẻ, khỏe, nói chuyện nhanh nhẹn. Ban đầu chỉ là những lần giao nhận vội vàng, ký tên rồi thôi. Những đơn hàng ngày càng nhiều, và người mang đến vẫn là anh. Tôi nhận ra mình bắt đầu chờ tiếng xe dừng trước cửa, chờ một lời chào, dù chỉ là xã giao. Một thói quen nhỏ, nhưng đủ làm ngày dài bớt nhạt. Dần dần, những món hàng tôi đặt không còn chỉ là đồ dùng chung. Có những thứ riêng tư hơn, tế nhị hơn. Đồ lót, đồ chăm sóc cá nhân. Tôi ngại, nhưng rồi cũng quen. Anh ta vẫn mang đến, vẫn cười, vẫn cư xử như không có gì khác biệt. Còn tôi thì lại thấy trong lòng có điều gì đó thay đổi. Anh ta không có nhiều tiền, điều đó ai cũng thấy. Nhưng anh ta có sức trẻ, có sự nhiệt tình mà tôi đã lâu không còn cảm nhận được. Cái quạt máy hỏng, tôi thử mở lời nhờ, anh ta sửa. Ống nước rò, anh ta cũng sửa. Những việc nhỏ nhặt nhưng cần bàn tay đàn ông. Và bằng cách đó, anh ta làm tôi thấy mình được quan tâm theo một cách rất đời thường. Có lần máy giặt nhà tôi bị tắc. Anh ấy nói để anh xem giúp. Hôm đó, con gái nhỏ đi học lớp năng khiếu cuối tuần, căn nhà vắng. Anh ta cúi xuống sửa để lộ ra vầng ngực rộng, tay chân lấm lem, mồ hôi ướt trán. Rồi anh hỏi tôi có thể cho anh ta tắm nhờ một chút cho sạch sẽ không, bởi anh vẫn còn một số hàng phải giao. Tôi đứng nhìn, không hiểu vì sao lại thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường. Chiếc máy giặt sửa xong, nhưng chúng tôi không dừng lại ở đó. Một khoảnh khắc rất nhanh, rất mơ hồ, cả hai đã bước qua một ranh giới tội lỗi… Tôi không nhớ rõ ai là người bắt đầu, chỉ nhớ rằng khi mọi thứ kết thúc, tôi thấy lòng mình rơi xuống một khoảng sâu.