5 May 2026

Hôm ấy dưới nắng chiều vàng óng, có hai nhánh lúa nằm sát nhau nhưng dáng vẻ khác biệt lắm.


Hôm ấy dưới nắng chiều vàng óng, có hai nhánh lúa nằm sát nhau nhưng dáng vẻ khác biệt lắm. Nhánh lúa vươn cao thẳng tắp bĩu môi hỏi nhánh lúa trĩu nặng cúi đầu: - Sao bác lại cúi đầu như thế? Nhánh lúa cúi đầu đáp: - Tôi cúi xuống vì trong mình đã đầy, gió qua cũng thấy nhẹ lòng. Vả ông bà ta cũng có câu “lúa chín cúi đầu” mà! Nhánh lúa kia mới cười mà rằng: - Bác chưa nghe câu “đừng cúi đầu vương miện sẽ rơi” sao. Như tôi đây đang hồi tráng kiện sung sức. Có đánh nhau với chị Gió cũng sẽ thắng chứ không hòa, việc gì mà không khoa trương một tý! Nhánh lúa cúi đầu chỉ im lặng mỉm cười. Vừa hay lúc ấy có bác nông dân xuống ruộng để xem thử mùa màng. Bác cẩn thận nâng từng nhánh lúa nặng trĩu, đang cúi rạp mình lên khen ngợi: - Hạt nào hạt nấy vàng ươm, căng mẩy, đặc ruột! Tuyệt vời! Bất chợt, bác nông dân nhìn thấy nhánh lúa vươn cao thẳng tắp. Bác lắc đầu ngao ngán thở dài: - Đ..t m…, lúa lép!