
Ta đứng đây giữa lòng đại dương xanh thẳm
Ngắm đàn cá lặng lẽ tầng sâu
Ngỡ như mình lạc lòng giữa chiêm bao
Đi xem cá — hay lặng soi ký ức?
Lớp kính mỏng chia hai phần đời ảo- thực
Ta lặng nhìn, cá cũng ngẩn ngơ
Có phải cá thoáng hỏi vu vơ:
“Con người ngoài kia sao buồn đến thế?”
Sóng chẳng vỗ mà lòng chao khẽ
Cá vẫy đuôi, ta khẽ mỉm cười
Dưới làn nước — một thế giới tươi
Ngoài lớp kính — một người cô độc
Cá tự do trong vùng giới hạn
Ta tự do mà tự khóa lòng
Khoảnh khắc giao qua ánh mắt trong
Cá nhìn ta… hay ta soi chính mình