12 May 2026

...

♔ ♔ ... TẦM NHÌN CỦA BỐ MẸ Nhân câu chuyện của Miu Lê, An Tây, Chi Dân và nhiều cái tên nổi tiếng khác trong showbiz, tôi lại nhớ đến một nữ ca sĩ rất nổi tiếng khác, gọi tắt là TT. Nhưng câu chuyện của TT lại là một câu chuyện tích cực — kể ra đây cũng chỉ mong các bạn trẻ có thêm một góc nhìn khi chọn nghề và chọn đường đời cho mình. TT xinh đẹp, học cực giỏi và hát cũng rất hay. Hồi mới xuất hiện trên sân khấu “Bari Bai Lai”, em ấy đẹp kiểu khiến người ta phải chú ý ngay lập tức: cuốn hút, nổi bật và có thần thái riêng. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại không phải nhan sắc hay giọng hát. TT từng học rất giỏi, đỗ Đại học Y Dược TP.HCM với điểm Sinh học gần như tuyệt đối. Ngoài ra còn đỗ thêm nhiều trường danh tiếng khác. Sau đó em sang Mỹ học ngành y, học đến năm thứ sáu — gần như chỉ còn một bước nữa là trở thành bác sĩ. Thử nghĩ xem, với nhan sắc ấy mà khoác áo blouse trắng thì chắc bệnh nhân xếp hàng dài mất. Nhưng rồi TT rẽ ngang. Em quyết định từ bỏ ngành y để bước vào showbiz, làm ca sĩ. Mẹ em sốc nặng. Không phải kiểu giận dỗi thông thường, mà là thất vọng đến tận cùng. Có giai đoạn bà từ mặt con gái nhiều năm liền, thậm chí đến đám cưới cũng không dự. Nhiều người nghe chuyện sẽ bảo: “Phụ huynh gì mà cực đoan.” “Con cái thích gì thì cứ để nó làm.” “Miễn hạnh phúc là được.” Nghe thì rất hợp lý. Nhưng đó thường là góc nhìn của người ngoài — những người không phải bỏ cả tuổi trẻ để nuôi một đứa con lớn lên từng ngày. Với một người mẹ, việc sinh ra được một đứa con vừa xinh đẹp, vừa học giỏi, rồi định hướng cho con đi theo con đường mà bà tin là ổn định, tử tế và an toàn nhất… đó không chỉ là kế hoạch, mà còn là giấc mơ và niềm tin của cả đời người. Khi mọi thứ gần chạm tới đích, chính đứa con ấy lại chọn rẽ sang một con đường hoàn toàn khác. Tiếc không? Đau không? Thất vọng không? Ai làm cha mẹ rồi mới hiểu. Đương nhiên, đến hôm nay có thể nói TT đã thành công. Em nổi tiếng, toả sáng và giữ được hình ảnh tích cực. Đó là điều rất đáng mừng. Nhưng phải nói thêm rằng, người mẹ ấy không hẳn sai khi lo sợ. Nghề ca sĩ hay nghệ thuật không xấu. Thậm chí đó còn là nghề rất đẹp và có thể mang lại danh tiếng lẫn tiền bạc. Nhưng môi trường showbiz thì luôn là nơi đầy áp lực, cám dỗ và va đập. Ở đó: • drama xảy ra như cơm bữa • cạnh tranh đôi khi rất khốc liệt • có người sẵn sàng hạ bệ nhau để nổi tiếng • và nguy hiểm nhất là ma tuý, chất kích thích, rượu chè Chỉ trong thời gian ngắn, biết bao nghệ sĩ vướng vòng lao lý. Mà đâu phải chuyện mới xảy ra hôm nay — nó đã tồn tại từ rất lâu rồi. Làm cha mẹ, rất khó để yên tâm khi thấy con mình bước vào một thế giới hào nhoáng nhưng đầy cạm bẫy như thế. Để nổi tiếng đã khó. Để nổi tiếng mà vẫn giữ được mình còn khó hơn nhiều. Vì thế, nhiều khi bố mẹ hướng con theo một con đường “an toàn” không hẳn vì áp đặt, mà vì họ nhìn thấy những điều mà tuổi trẻ thường chưa kịp nhìn ra. Con cái hay nghĩ: “Bố mẹ không hiểu mình.” “Bố mẹ ép mình sống cuộc đời của họ.” Điều đó đôi khi đúng. Nhưng cũng phải nhớ rằng, những người hiểu ta từ lúc còn chưa biết nói, chưa biết đi… thường vẫn là bố mẹ. Một cái trở mình khi còn bé, họ cũng biết là con đói, nóng, khó chịu hay sắp tè ra tã. Họ đã quan sát ta từ những điều nhỏ nhất, suốt hàng chục năm trời. Nên việc họ muốn con đi theo con đường mà họ cho là phù hợp nhất — thật ra cũng xuất phát từ tình thương và nỗi sợ mất con. Bởi có những thứ một khi sa vào rồi, không phải cứ muốn là quay lại được. Ma tuý chẳng hạn. Nó không chỉ phá huỷ một con người, mà còn nghiền nát cả gia đình phía sau người đó. Nhìn con mình từ một người bình thường trở nên thân tàn ma dại, sống không ra sống… thì với cha mẹ, nỗi đau ấy đôi khi còn khủng khiếp hơn cả cái chết. Nói cho cùng, cha mẹ không phải lúc nào cũng đúng tuyệt đối. Nhưng có một điều gần như luôn đúng: Không ai trên đời này mong con mình bình an và tử tế hơn bố mẹ cả. Tuổi trẻ thường nhìn thấy tự do. Còn bố mẹ thường nhìn thấy hậu quả. Và giữa hai điều đó… khoảng cách đôi khi chính là thứ người ta gọi là “tầm nhìn của bố mẹ”. # VIET HOANG


♔ ♔ ... TẦM NHÌN CỦA BỐ MẸ Nhân câu chuyện của Miu Lê, An Tây, Chi Dân và nhiều cái tên nổi tiếng khác trong showbiz, tôi lại nhớ đến một nữ ca sĩ rất nổi tiếng khác, gọi tắt là TT. Nhưng câu chuyện của TT lại là một câu chuyện tích cực — kể ra đây cũng chỉ mong các bạn trẻ có thêm một góc nhìn khi chọn nghề và chọn đường đời cho mình. TT xinh đẹp, học cực giỏi và hát cũng rất hay. Hồi mới xuất hiện trên sân khấu “Bari Bai Lai”, em ấy đẹp kiểu khiến người ta phải chú ý ngay lập tức: cuốn hút, nổi bật và có thần thái riêng. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại không phải nhan sắc hay giọng hát. TT từng học rất giỏi, đỗ Đại học Y Dược TP.HCM với điểm Sinh học gần như tuyệt đối. Ngoài ra còn đỗ thêm nhiều trường danh tiếng khác. Sau đó em sang Mỹ học ngành y, học đến năm thứ sáu — gần như chỉ còn một bước nữa là trở thành bác sĩ. Thử nghĩ xem, với nhan sắc ấy mà khoác áo blouse trắng thì chắc bệnh nhân xếp hàng dài mất. Nhưng rồi TT rẽ ngang. Em quyết định từ bỏ ngành y để bước vào showbiz, làm ca sĩ. Mẹ em sốc nặng. Không phải kiểu giận dỗi thông thường, mà là thất vọng đến tận cùng. Có giai đoạn bà từ mặt con gái nhiều năm liền, thậm chí đến đám cưới cũng không dự. Nhiều người nghe chuyện sẽ bảo: “Phụ huynh gì mà cực đoan.” “Con cái thích gì thì cứ để nó làm.” “Miễn hạnh phúc là được.” Nghe thì rất hợp lý. Nhưng đó thường là góc nhìn của người ngoài — những người không phải bỏ cả tuổi trẻ để nuôi một đứa con lớn lên từng ngày. Với một người mẹ, việc sinh ra được một đứa con vừa xinh đẹp, vừa học giỏi, rồi định hướng cho con đi theo con đường mà bà tin là ổn định, tử tế và an toàn nhất… đó không chỉ là kế hoạch, mà còn là giấc mơ và niềm tin của cả đời người. Khi mọi thứ gần chạm tới đích, chính đứa con ấy lại chọn rẽ sang một con đường hoàn toàn khác. Tiếc không? Đau không? Thất vọng không? Ai làm cha mẹ rồi mới hiểu. Đương nhiên, đến hôm nay có thể nói TT đã thành công. Em nổi tiếng, toả sáng và giữ được hình ảnh tích cực. Đó là điều rất đáng mừng. Nhưng phải nói thêm rằng, người mẹ ấy không hẳn sai khi lo sợ. Nghề ca sĩ hay nghệ thuật không xấu. Thậm chí đó còn là nghề rất đẹp và có thể mang lại danh tiếng lẫn tiền bạc. Nhưng môi trường showbiz thì luôn là nơi đầy áp lực, cám dỗ và va đập. Ở đó: • drama xảy ra như cơm bữa • cạnh tranh đôi khi rất khốc liệt • có người sẵn sàng hạ bệ nhau để nổi tiếng • và nguy hiểm nhất là ma tuý, chất kích thích, rượu chè Chỉ trong thời gian ngắn, biết bao nghệ sĩ vướng vòng lao lý. Mà đâu phải chuyện mới xảy ra hôm nay — nó đã tồn tại từ rất lâu rồi. Làm cha mẹ, rất khó để yên tâm khi thấy con mình bước vào một thế giới hào nhoáng nhưng đầy cạm bẫy như thế. Để nổi tiếng đã khó. Để nổi tiếng mà vẫn giữ được mình còn khó hơn nhiều. Vì thế, nhiều khi bố mẹ hướng con theo một con đường “an toàn” không hẳn vì áp đặt, mà vì họ nhìn thấy những điều mà tuổi trẻ thường chưa kịp nhìn ra. Con cái hay nghĩ: “Bố mẹ không hiểu mình.” “Bố mẹ ép mình sống cuộc đời của họ.” Điều đó đôi khi đúng. Nhưng cũng phải nhớ rằng, những người hiểu ta từ lúc còn chưa biết nói, chưa biết đi… thường vẫn là bố mẹ. Một cái trở mình khi còn bé, họ cũng biết là con đói, nóng, khó chịu hay sắp tè ra tã. Họ đã quan sát ta từ những điều nhỏ nhất, suốt hàng chục năm trời. Nên việc họ muốn con đi theo con đường mà họ cho là phù hợp nhất — thật ra cũng xuất phát từ tình thương và nỗi sợ mất con. Bởi có những thứ một khi sa vào rồi, không phải cứ muốn là quay lại được. Ma tuý chẳng hạn. Nó không chỉ phá huỷ một con người, mà còn nghiền nát cả gia đình phía sau người đó. Nhìn con mình từ một người bình thường trở nên thân tàn ma dại, sống không ra sống… thì với cha mẹ, nỗi đau ấy đôi khi còn khủng khiếp hơn cả cái chết. Nói cho cùng, cha mẹ không phải lúc nào cũng đúng tuyệt đối. Nhưng có một điều gần như luôn đúng: Không ai trên đời này mong con mình bình an và tử tế hơn bố mẹ cả. Tuổi trẻ thường nhìn thấy tự do. Còn bố mẹ thường nhìn thấy hậu quả. Và giữa hai điều đó… khoảng cách đôi khi chính là thứ người ta gọi là “tầm nhìn của bố mẹ”. # VIET HOANG