
♔ ♔ ... Tờ báo 24 năm trước, lúc Arsenal vô địch Premier League mùa 2001-2002. Đó là những năm tháng Arsenal vẫn là thế lực tất nhiên của bóng đá thế giới. Đã cùng Manchester United tạo nên cuộc đua song mã từng được mong chờ nhất vào những năm cuối thập niên 90 đầu thế kỷ 21. Nơi đó có màn đối đầu giữa Roy Keane và Patrick Vieira: Lửa đấu với lửa, nắm đấm so kè với chân thép, bạo lực, mồ hôi và tất nhiên: Máu.
Arsenal với MU đầu thế kỷ 20 là một sự tương phản và tương đồng: giữa Alex Ferguson và Arsene Wenger, giữa Ruud van Nistelrooy với Thierry Henry, giữa Ryan Giggs và Robert Pires. Cho đến một ngày Jose Mourinho đến Chelsea đẩy họ về phía sau, Liverpool trỗi dậy, và Man City bành trướng. Cặp đấu này không còn như ngày xưa, và Arsenal - MU không còn là tâm điểm nữa.
Bao nhiêu “thương hải tang điền” từ đó hiện ra trước mắt. Ferguson nghỉ hưu, MU mất đi cây cột chống trời đến giờ chưa thể trỗi dậy. Arsenal có một giai đoạn luôn bất lực chứng kiến các đứa bé của mình đào tạo, trưởng thành rồi sang CLB khác kiếm danh hiệu. Những trận đấu giữa Arsenal - MU vào giai đoạn năm 2017-2020 chỉ còn là cái bóng của chính họ. Nhưng không như Alex Ferguson, thì Arsene Wenger vẫn có được Mikel Arteta. 6 năm qua, Arsenal đã cần mẫn đứng dậy qua hình hài nỗ lực của HLV người Tây Ban Nha.
Việc kế vị cái bóng của Wenger và Ferguson là một điều rất khó, 7 đời HLV của MU và 3 đời HLV của Arsenal (kể cả tạm quyền) đều không thể làm được. Vậy mà Arteta đã làm được.
Chỉ riêng điều ấy thôi cũng đã đủ vĩ đại.
#
DŨNG PHAN