
♔ ♔ ... MỖI NHẬN XÉT LÀ MỘT BẢN ÁN
Có một thời gian rất dài, tôi sống trong những lời nhận xét của người cũ.
Chỉ vì một câu nói: "Em mặc váy không đẹp", tôi đã dọn gần như cả tủ đồ. Từ đó về sau quanh năm chỉ mặc quần dài, như thể vấn đề nằm ở những chiếc váy chứ không phải ở một người đã không còn muốn ngắm nhìn mình nữa.
Chỉ vì một câu: "Sao em không tự làm đi?", tôi bắt đầu gồng mình lên. Tôi học cách tự xoay xở mọi thứ. Tôi cố gắng chứng minh rằng mình cũng độc lập, cũng giỏi giang, cũng mạnh mẽ như bất kỳ ai khác. Tôi muốn cho người ấy thấy rằng tôi không phải một người yếu đuối hay phụ thuộc như họ từng nghĩ.
Tôi nhìn ra ngoài thế giới, nhìn những cô gái khác.
Người thì xinh đẹp gợi cảm.
Người thì lạnh lùng kiêu sa.
Người lại vui vẻ, hồn nhiên.
Tôi nhìn họ rồi quay lại nhìn mình, càng nhìn càng thấy thiếu.
Thiếu một chút nhan sắc.
Thiếu một chút khí chất.
Thiếu một chút bản lĩnh.
Thiếu một chút trưởng thành.
Dường như ở đâu đó luôn có một phiên bản tốt hơn tôi rất nhiều.
Và thế là tôi lao vào cuộc đua hoàn thiện bản thân.
Tôi đọc nhiều sách hơn.
Tôi học cách ăn mặc.
Tôi học trang điểm.
Tôi học cách nói chuyện.
Tôi học cách bước đi.
Tôi để tâm tới những điều trước đây chưa từng để tâm.
Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần mình tốt hơn một chút nữa, ưu tú hơn một chút nữa, hoàn hảo hơn một chút nữa thì có lẽ người ấy sẽ nhận ra giá trị của tôi. Có lẽ khi đó họ sẽ không còn lý do gì để chê bai tôi nữa.
Tôi đã sống rất lâu trong cái mê cung do chính mình tạo ra như thế.
Cho tới một ngày, khi nhìn lại tất cả, tôi mới nhận ra một sự thật đơn giản đến mức đau lòng:
Hết yêu chính là hết yêu.
Chúng tôi đều đã không thật thà với chính mình.
Người ấy không thật thà khi tìm đủ mọi lý do để giải thích cho việc rời đi.
Còn tôi không thật thà khi cố biến những lý do ấy thành chân lý.
Tôi từng tin rằng mình bị bỏ lại vì chưa đủ xinh đẹp.
Từng tin rằng mình chưa đủ tốt.
Chưa đủ bao dung.
Chưa đủ độc lập.
Chưa đủ xuất sắc.
Cho đến khi nhìn thấy người con gái bên cạnh họ sau này, tôi mới hiểu ra rằng những tiêu chuẩn mà tôi cố gắng chạy theo bấy lâu chưa từng là nguyên nhân thực sự.
Đó chỉ là những cái cớ.
Một người muốn rời đi sẽ luôn tìm được lý do để rời đi.
Người ấy thuận miệng nói một câu.
Còn tôi thì ghim nó xuống tận đáy lòng.
Từ nhỏ tới lớn, tôi luôn được dạy rằng: "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân."
Vì thế mỗi lần đổ vỡ, tôi đều quay mũi dao về phía mình trước tiên.
Là tôi sai ở đâu?
Là tôi chưa đủ tốt chỗ nào?
Là tôi chưa đủ dịu dàng?
Chưa đủ tinh tế?
Chưa đủ trưởng thành?
Có phải chỉ cần tôi thay đổi thêm một chút nữa thôi thì người ấy sẽ ở lại?
Tôi đã hỏi mình những câu hỏi ấy suốt rất nhiều năm.
Cho đến khi nhận ra một điều mà lẽ ra tôi phải hiểu từ sớm:
Người đã muốn đi thì không giữ được.
Người đã hết yêu thì không níu được.
Người ta hết yêu, bạn có đẹp hơn, giỏi hơn, trưởng thành hơn cũng không thay đổi được điều đó.
Ngược lại, khi người ta yêu bạn, những vụng về, trẻ con hay thiếu sót của bạn đôi khi lại trở thành điều khiến họ thấy đáng yêu.
Vậy những năm tháng cố gắng ấy có vô nghĩa không?
Không.
Hoàn toàn không.
Tôi vẫn biết ơn tất cả.
Bởi vì dù xuất phát điểm là đau khổ, những thay đổi ấy là thật.
Tôi của hiện tại đã khác rất xa tôi của ngày đó.
Tôi trưởng thành hơn.
Tự tin hơn.
Độc lập hơn.
Bình thản hơn.
Tôi yêu phiên bản hiện tại của mình.
Tôi biết ơn những điều đã xảy ra, kể cả những điều từng làm mình đau nhất.
Nếu không có những năm tháng ấy, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết mình có thể đi được xa đến thế.
Bây giờ tôi không còn sợ cô đơn nữa.
Tôi học được cách tận hưởng nó.
Tôi thích cảm giác tan làm về nhà, mở cửa bước vào căn phòng chỉ có một mình.
Tôi thích những buổi chiều ngửi thấy mùi cơm chín từ những căn nhà bên cạnh.
Thích cảm giác biết rằng ngoài kia vẫn có những gia đình hạnh phúc, còn mình cũng đang sống một cuộc đời rất ổn theo cách riêng.
Tôi có những sở thích của mình.
Có không gian riêng của mình.
Có công việc của mình.
Có sự độc lập về tinh thần và tài chính.
Tôi làm mọi thứ cho bản thân.
Và vì bản thân.
👙Trần Thu Hiền