16 Jun 2026

Vợ tôi chạy từ ngoài vào, mặt mày hớt hải: - Anh ơi, nhà ông Phôn đầu làng vừa xảy ra chuyện kinh khủng lắm! Tôi hỏi: - Kinh khủng thế nào? Vợ tôi hạ giọng, run run kể: - Ông Phôn đang ngồi trong nhà thì có một người phụ nữ lạ mặt từ ngoài đi vào. Chị ta nói vài câu gì đó, chẳng hiểu thôi miên kiểu gì mà ông ấy tự mở tủ lấy hết tiền đưa cho chị ta. Xong chị ta lại nói thêm mấy câu nữa, ông ấy ngoan ngoãn lên giường nằm im cho chị ta... làm bậy. Khiếp thật! Giờ trộm cướp đủ kiểu! Anh ở nhà một mình phải nhớ khóa cửa cẩn thận đấy. Mà công an làm ăn kiểu gì không biết, sao không ra quân bắt hết cái lũ cướp ngang ngược ấy đi nhỉ? Nghe vợ kể xong, tôi chỉ cười nhạt. Vợ tôi cau mặt: - Ô hay! Chuyện nghiêm trọng thế mà anh nghe xong cứ dửng dưng như không ấy nhỉ? Đừng có chủ quan! Tôi liền đáp: - Cướp như thế đã nhằm nhò gì! Anh còn chứng kiến nhiều vụ cướp trắng trợn và đáng sợ hơn cơ! - Đâu? Cướp ở đâu? Anh kể em nghe xem! Tôi thong thả trả lời: - Ở ngay cái nhà này chứ ở đâu! - Hả? - Tháng nào anh lĩnh lương về, vừa bước chân vào cửa là em chỉ cần liếc một cái, anh đã tự động moi hết lương ra nộp. Có thấy dao kiếm hay súng ống gì đâu, thế mà tiền vẫn sạch bách. Vợ tôi trợn mắt: - Anh... Tôi vẫn tiếp tục: - Chưa hết. Những hôm em khó ở, em hứng lên, em cũng có cần nói nhiều đâu. Chỉ cần hắng giọng một tiếng là anh lại ngoan ngoãn leo lên giường phục vụ. Bảo sao người ta không sợ! Vợ tôi đứng chết trân. Tôi kết luận: - Cướp ở nhà ông Phôn thì mấy năm mới xảy ra một lần. Gây án xong thủ phạm còn biết sợ, còn bỏ trốn. - Còn cướp ở cái nhà này thì xảy ra hàng tháng, hàng tuần, thậm chí hàng ngày. Thủ phạm gây án xong vẫn nhởn nhơ đi mua sắm, đi buôn chuyện, đi hóng hớt khắp nơi. Tôi thở dài: - Vậy mà công an còn chẳng dám bắt, nữa là đòi đi bắt cướp nhà ông Phôn! Vớ vẩn! Vớ vẩn thật!


Vợ tôi chạy từ ngoài vào, mặt mày hớt hải: - Anh ơi, nhà ông Phôn đầu làng vừa xảy ra chuyện kinh khủng lắm! Tôi hỏi: - Kinh khủng thế nào? Vợ tôi hạ giọng, run run kể: - Ông Phôn đang ngồi trong nhà thì có một người phụ nữ lạ mặt từ ngoài đi vào. Chị ta nói vài câu gì đó, chẳng hiểu thôi miên kiểu gì mà ông ấy tự mở tủ lấy hết tiền đưa cho chị ta. Xong chị ta lại nói thêm mấy câu nữa, ông ấy ngoan ngoãn lên giường nằm im cho chị ta... làm bậy. Khiếp thật! Giờ trộm cướp đủ kiểu! Anh ở nhà một mình phải nhớ khóa cửa cẩn thận đấy. Mà công an làm ăn kiểu gì không biết, sao không ra quân bắt hết cái lũ cướp ngang ngược ấy đi nhỉ? Nghe vợ kể xong, tôi chỉ cười nhạt. Vợ tôi cau mặt: - Ô hay! Chuyện nghiêm trọng thế mà anh nghe xong cứ dửng dưng như không ấy nhỉ? Đừng có chủ quan! Tôi liền đáp: - Cướp như thế đã nhằm nhò gì! Anh còn chứng kiến nhiều vụ cướp trắng trợn và đáng sợ hơn cơ! - Đâu? Cướp ở đâu? Anh kể em nghe xem! Tôi thong thả trả lời: - Ở ngay cái nhà này chứ ở đâu! - Hả? - Tháng nào anh lĩnh lương về, vừa bước chân vào cửa là em chỉ cần liếc một cái, anh đã tự động moi hết lương ra nộp. Có thấy dao kiếm hay súng ống gì đâu, thế mà tiền vẫn sạch bách. Vợ tôi trợn mắt: - Anh... Tôi vẫn tiếp tục: - Chưa hết. Những hôm em khó ở, em hứng lên, em cũng có cần nói nhiều đâu. Chỉ cần hắng giọng một tiếng là anh lại ngoan ngoãn leo lên giường phục vụ. Bảo sao người ta không sợ! Vợ tôi đứng chết trân. Tôi kết luận: - Cướp ở nhà ông Phôn thì mấy năm mới xảy ra một lần. Gây án xong thủ phạm còn biết sợ, còn bỏ trốn. - Còn cướp ở cái nhà này thì xảy ra hàng tháng, hàng tuần, thậm chí hàng ngày. Thủ phạm gây án xong vẫn nhởn nhơ đi mua sắm, đi buôn chuyện, đi hóng hớt khắp nơi. Tôi thở dài: - Vậy mà công an còn chẳng dám bắt, nữa là đòi đi bắt cướp nhà ông Phôn! Vớ vẩn! Vớ vẩn thật!