
♔ ♔ ... RỒI MAI NÀY ANH SỐNG GIỮA ĐỜI SAO NỔI... Sau vụ án mạng rạng sáng 3/9 tại Đồng Nai, chị Huyền — em gái anh Nguyễn Viết Quang, người duy nhất trong gia đình bốn người còn sống — đã viết những dòng nghẹn ngào trên trang cá nhân. Không có những lời lên án dài dòng. Chỉ là những ký ức rất đời thường về chị dâu, hai đứa cháu và một người anh vừa tỉnh lại trong bệnh viện nhưng vẫn chưa biết điều gì đã xảy ra với gia đình mình.
“HAI CHÁU RA ĐI CÓ NHẸ NHÀNG KHÔNG?”
Chị Huyền kể mình và anh trai là hai anh em đi làm ăn xa. Khi trở về, một mình chị phải đối diện với cảnh ba người thân đã nằm đó. Chị không dám nhìn. Chỉ dám hỏi người công an: “Hai cháu ra đi có nhẹ nhàng không?” Người công an không trả lời trực tiếp. Theo lời chị kể, anh chỉ nói rằng mọi người “đã cố gắng khâu thẩm mỹ nhất cho cháu lành lặn”. Một câu trả lời có lẽ đã đủ để người cô không dám hỏi thêm.
MỚI TUẦN TRƯỚC CÒN ĂN CHUNG CÁI BÁNH CHOCOLATE
Đau đớn nhất trong những dòng chị Huyền viết có lẽ không phải những gì xảy ra trong đêm án mạng. Mà là những chuyện xảy ra trước đó chỉ vài ngày. Bé Ngọc Hà mới hơn một tuổi, bằng tuổi con chị. Tuần trước, hai đứa trẻ còn ăn chung một chiếc bánh chocolate, còn cùng ăn nồi cháo chị Mai nấu. Hiệp, 11 tuổi, trong ký ức của cô là một cậu bé “đẹp trai, ngoan, hiền ơi là hiền”, lúc nào cũng tủm tỉm cười. Mới tháng trước, chị Huyền còn đưa cháu về quê nghỉ hè với ông bà. Tất cả đều là những việc quá bình thường. Cho đến khi chúng đột nhiên trở thành những lần cuối cùng.
“CUỐI TUẦN ĐƯA HAPPI XUỐNG ĐÂY ANH CHỊ TRÔNG CHO”
Chị Huyền cũng day dứt vì lâu nay mải làm ăn, sống xa nên ít có dịp xuống thăm gia đình anh trai. Gần đây chị vừa chuyển nhà về gần hơn. Chị Mai còn vui vẻ bảo từ nay cuối tuần cứ đưa bé Happi xuống, anh chị sẽ trông giúp để em gái có thời gian đi đâu, làm gì thì làm. Chị Huyền viết rằng mình đã rất vui. “Cuối cùng cũng được ở gần anh em họ hàng.” Nhưng cái “cuối cùng” ấy chỉ kéo dài được khoảng một tuần.
“ỔN CẢ RỒI!”
Anh Quang bị thương nặng và được cấp cứu tại bệnh viện. Theo lời chị Huyền, khi tỉnh lại nhưng chưa thể nói, anh dùng tay ra hiệu và viết để hỏi chị Vân về vợ con. Người thân chỉ có thể nói: “Không sao, công an đến rồi. Ổn cả rồi!” Nhưng phía sau câu “ổn cả rồi” ấy, người nhà từ quê đã vượt hơn nghìn cây số vào Đồng Nai để lo hậu sự cho ba mẹ con. Khi có thể nói được từng đoạn, anh Quang tiếp tục hỏi: Vợ con sao rồi? Đã tỉnh chưa? Người thân vẫn chưa dám nói sự thật. Họ chỉ bảo chị Mai bị nhẹ một chút, hai đứa trẻ không sao.
“RỒI MAI MỐT ANH SỐNG GIỮA ĐỜI NÀY SAO NỔI”
Có lẽ đây là câu đau nhất trong toàn bộ bài viết của người em gái: “Rồi mai mốt anh sống giữa đời này sao nổi.” Bởi người đàn ông đang nằm trong bệnh viện ấy có thể đã vượt qua được thời khắc nguy hiểm nhất của chính mình. Nhưng còn một thời khắc khác mà gia đình vẫn đang cố trì hoãn: khoảnh khắc anh biết rằng vợ và hai con đã không còn. Vụ án rồi sẽ được điều tra. Nghi phạm rồi sẽ phải đối diện với pháp luật và trách nhiệm về những gì mình đã gây ra. Nhưng với một gia đình, có những thứ không bản án nào có thể trả lại. Một người vợ. Một cậu con trai 11 tuổi. Một đứa con gái mới hơn một tuổi. Và với người cha đang nằm trên giường bệnh, có lẽ thử thách khủng khiếp nhất vẫn còn ở phía trước: ngày người thân không thể nói với anh rằng “ổn cả rồi” thêm một lần nào nữa.