
♔ ♔ ... XUẤT VÀO ĐÂU? XUẤT CHO AI?
Chuyện rằng Lưu Bị cầu người hiền tài, ba phen đội gió rét đến tận Long Trung, sau cùng mới gặp được Gia Cát Khổng Minh.
Sau một hồi đàm đạo, Bị kinh ngạc thấy Khổng Minh chưa từng bước khỏi lều tranh mà đã biết thế thiên hạ chia ba, luận Tào Tháo, Tôn Quyền, Kinh Châu, Ích Châu đâu ra đấy. Bị thầm nghĩ: Người có tài kinh bang tế thế như vậy, ngàn xưa khó gặp, cớ sao đến nay vẫn chưa có chủ?
Lưu Bị bèn hỏi:
– Tiên sinh tài cao như vậy, sao đến nay vẫn chưa chịu xuất sơn?
Khổng Minh phe phẩy quạt lông, đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, hồi lâu mới mỉm cười:
– Xuất sớm hay xuất muộn không quan trọng. Quan trọng là xuất vào đâu, xuất cho ai kìa!
Lưu Bị nghe xong như tỉnh cơn mê, mừng rỡ khôn xiết. Bèn quỳ xuống, đem hết ba tấc lưỡi mà thuyết phục.
Khổng Minh ban đầu còn e lệ chối từ, bảo mình quen cảnh ruộng vườn, không màng danh lợi. Lưu Bị cứ khẩn khoản mãi. Sau cùng, Khổng Minh cảm cái tình ba lần tìm đến, đành gật đầu theo về.
NHƯ CÁ GẶP NƯỚC
Từ ấy, Bị với Lượng tình nghĩa ngày một sâu. Sáng ăn cùng mâm, tối ngủ chung giường, bàn việc thiên hạ chẳng kể sớm khuya.
Quan Vũ, Trương Phi thấy huynh trưởng bỗng dưng thân thiết với một thư sinh mới đến thì trong lòng chẳng lấy gì làm vui.
Lưu Bị phải giảng giải:
– Ta có Khổng Minh, cũng như cá gặp nước vậy. Hai đệ chớ nói thêm nữa.
Vũ, Phi nghe thế mới thôi.
MỘT LẦN XUẤT SƠN, CẢ ĐỜI KHÔNG PHỤ
Về sau Lưu Bị dựng nên Thục Hán. Đến lúc lâm chung ở Bạch Đế Thành, lại đem con côi cùng đại nghiệp gửi cả cho Khổng Minh.
Khổng Minh nhớ cái nghĩa ba lần đến lều tranh, lại cảm ân tri ngộ năm xưa, từ đó một lòng phò tá hậu chủ.
Sáu lần ra Kỳ Sơn, Bắc phạt Trung Nguyên, thân mang bệnh vẫn không chịu nghỉ.
Cho đến khi sức cùng lực kiệt ở Ngũ Trượng Nguyên.
Người đời sau mới hay:
Khổng Minh quả nhiên không xuất sơn sớm.
Nhưng một khi đã chọn đúng chỗ để xuất, đúng người để theo — thì cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.
⸻
🌐 passion.cuongdc.co
🌐 Telegram/CuongDC