
Họ hàng nhà tôi tin rằng làm IT remote là đỉnh cao tiến hoá của loài người. Không cần dậy sớm, không kẹt xe, không ai đứng sau lưng soi màn hình, thích làm lúc nào thì làm. “Sướng nhất quả đất”, dì tôi kết luận, tay vẫn đang gọt xoài tỉnh bơ.
Để tôi kể cho nghe một ngày “tự do” điển hình của dân remote. Có timeline đàng hoàng cho khách quan.
6:50 — Báo thức reo. Tôi tắt.
Tự do mà. Ai ép dậy đâu.
6:51 — Slack báo: PM Dũng đã add tôi vào kênh #urgent-prod-down.
Tôi bật dậy nhanh tới mức não chưa load kịp nhưng tim đã chạy theo nhịp “503 Service Unavailable”.
6:52 — Mở laptop trong tư thế nằm sấp, một mắt còn chưa mở nổi.
Đây không còn là “làm việc tại nhà”.
Đây là làm việc trên giường — một nhánh tiến hoá mới của khoa học lao động mà chắc Bộ Lao động cũng chưa biết xếp vào đâu.
7:30 — Fix xong.
Hoặc ít nhất tôi tưởng vậy.
Đi đánh răng.
Đấy, đặc quyền của dân remote: tự do đánh răng lúc nào thích.
7:34 — Slack: “ơ vẫn lỗi nhé”.
Bàn chải còn trong miệng.
Tôi quay lại gõ code bằng một tay, tay kia cầm bàn chải, bọt kem đánh răng nhỏ xuống phím Space như nước mắt của ngành IT.
Một ngày rất tự do.
9:00 — Daily standup.
Camera bật.
Từ rốn trở lên: áo sơ mi chỉnh tề, tóc vuốt tử tế.
Từ rốn trở xuống: quần đùi cá mập.
Đây là bí mật lớn nhất của ngành remote:
cả thế giới đang họp với nhau bằng nửa người trên văn minh và nửa người dưới vô chính phủ.
12:00 — Ăn trưa.
Tự do chọn món.
Tôi tự do đứng nhìn cái minibar bé tí trong phòng khách sạn suốt 4 phút, cân nhắc hai lon nước giá như cướp giữa ban ngày, rồi lại mở GrabFood.
Ngày thứ 3 liên tiếp.
Anh shipper ở cái thành phố xa lạ này giờ là mối quan hệ thân thiết nhất của tôi.
14:00 — Peak performance.
Tôi vào flow.
Code chạy mượt như nước.
Đây.
CHÍNH KHOẢNH KHẮC NÀY.
Là lúc remote thật sự đáng giá.
Không ai làm phiền.
Não sáng.
Tôi cảm giác mình là thần.
14:03 — Điện thoại reo.
Mẹ tôi:
“Con ơi cái tivi tự nhiên hiện toàn chữ tiếng Anh, con xem hộ mẹ cái.”
Trốn ra tận đây rồi mà chức danh “IT của cả dòng họ” vẫn lần theo sóng điện thoại đuổi tới.
Tivi.
Wifi.
“Ủa sao Facebook của mẹ tự nhiên khác khác.”
Con laptop của ông bác ở quê.
Máy in không chạy.
Điện thoại hết dung lượng.
Tất cả.
Vĩnh viễn.
Là task của tôi.
Không lương.
Phụ cấp duy nhất là một câu:
“Ừ giỏi.”
18:00 — Hết giờ làm.
Trên lý thuyết.
18:00 — Laptop vẫn mở.
Notification vẫn xanh.
Vì sự thật về “tự do thời gian” là thế này:
khi không có giờ bắt đầu rõ ràng thì cũng sẽ không có giờ kết thúc.
Văn phòng truyền thống ít nhất còn có cái cửa để bước ra.
Còn tôi mang văn phòng trong cái balo.
Đặt nó cạnh gối.
Ngủ với nó.
Nó không phải công cụ của tôi nữa.
Tôi mới là thiết bị ngoại vi của nó.
21:00 — “Online tí nhé, bug nhẹ thôi.”
Không có bug nào “nhẹ” sau 9 giờ tối cả.
Đó là định luật vật lý.
23:40 — Tôi nằm xuống.
Tự do.
Hoàn toàn tự do.
Tự do đến mức tôi không nhớ lần cuối mình rời khỏi bán kính 3 mét quanh cái bàn là khi nào.
À quên.
Chi tiết quan trọng nhất tôi chưa kể.
Hôm nay là ngày thứ 3 trong kỳ nghỉ phép của tôi.
Tôi đang ở Đà Nẵng.
Khách sạn nhìn ra biển.
Tự book.
Tự trả tiền.
Ảnh trên Agoda đẹp lắm.
Cái cửa sổ phòng tôi, nếu kéo rèm ra, sẽ thấy nguyên một dải biển xanh ngắt mà người ta bay nửa vòng trái đất tới chỉ để nhìn vài phút.
Ba ngày rồi tôi chưa kéo cái rèm đó ra.
Vì kéo rèm thì nắng chiếu vào màn hình.
Không thấy code.
Cho nên lần tới, nếu ai bảo bạn:
“Làm IT remote sướng nhỉ, tự do quá.”
Bạn cứ gật đầu.
Đúng mà.
Tự do thật.
Tự do y như con cá vàng trong bể.
Muốn bơi đâu thì bơi.
Miễn là đừng ra khỏi cái bể đó.